Chị kia nhìn trên màn hình máy tính rồi đọc cho Trúc nghe. Con nhỏ mở bóp tiền của mình. Trúc trả đúng số tiền mà chị kia đọc. Sau khi hoàn tất hết mọi thứ, Trúc cầm lấy cái thẻ CMND của mình. Con nhỏ nói.
– Cảm ơn chị nhiều…!!!
Chị kia cũng mỉm cười lịch sự đáp lại.
– Chúc em một ngày vui vẻ và hẹn gặp lại…!!!
Trúc phì cười vì cái tính hay tếu của chị nhân viên. Bây giờ là xẩm tối rồi còn một ngày vui vẻ gì nữa mà có cho tiền mình cũng không bao giờ quay lại đây đâu.
Trúc bước ra cửa, cảnh cửa tự động mở ra đóng lại khi có người đến gần thật là tiện lợi. Hoàng vẫn chưa kết thúc cuộc gọi của mình. Anh chàng lễ phép trả lời ông Tùng.
– Bố mẹ đừng lo lắng quá, con hứa là sẽ hoàn thành công việc ở đây một cách nhanh chóng nhất để về bên ấy. Còn chuyện tình cảm con không thể nào hứa chắc với bố được vì cái này còn phụ thuộc vào duyên phận nữa…!!!
Ông Tùng hài lòng bảo Hoàng.
– Ừ, con muốn làm gì thì làm nhưng cũng phải biết đừng đúng lúc đấy. Bố biết là khi ép con làm theo ý của bố mẹ là làm khó con nhưng con phải hiểu bố mẹ làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho con mà thôi…!!!
Hoàng ngán ngẩm, việc đó thì anh chàng hiểu nhưng bố mẹ nào cũng lấy cái lý do này ra để làm khó con cái thì ai mà chịu nổi. Hoàng mặc dù không được thoải mái lắm nhưng anh chàng vẫn nói.
– Con hiểu và thông cảm cho bố mẹ nhưng con cầu xin là từ nay chuyện tình cảm của con và Trúc cứ để cho mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên được không, vì con không muốn mai sau chúng con phải đưa nhau ra tòa hay là hối hận cả đời vì không hợp nhau đâu…??
Ông Tùng gật gù bảo Hoàng.
– Con cứ làm như con nói đi, bố mẹ hứa là không xen vào chuyện kết hôn của con nữa. Vì bố mẹ của Trúc đã gặp bố mẹ để nói chuyện về tương lai của hai đứa rồi, họ cũng muốn cho hai đứa có thời gian tìm hiểu nhau để hiểu hơn về đối phương và không cảm thấy bỡ ngỡ và hụt hẫng khi kết hôn với nhau…!!!
Hoàng nghĩ.
– Việc tìm hiểu vẫn chưa có dịp thì kết hôn cái nỗi gì, nếu mình tuyên bố là không muốn kết hôn với cô ta ngay bây giờ thì họ lại thất vọng về mình. Thôi thì cứ làm như vậy đi có lẽ hay hơn…!!!
Trúc bước ra xe của Hoàng, con nhỏ mở cốp xe, rồi cố gắng nâng cái va ly màu xanh nhạt nặng trĩu của mình lên. Hoàng trông thấy con nhỏ đang dùng cái sức mảnh khảnh của mình để làm một việc quá sức như thế. Hoàng không đành lòng nên vội vàng bảo ông Tùng.
– Con chào bố nhé, khi nào con về nhà thì con sẽ điện thoại cho bố sau. Bố nói lại với mẹ là mẹ yên tâm đi vì con sẽ chăm sóc tốt cho con nhỏ Trúc…!!!
Trúc nghe Hoàng nhắc đến tên của mình ở trong máy. Con nhỏ ngạc nhiên hỏi Hoàng.
– Anh đang gọi điện cho ai đấy. Đừng nói với tôi là anh đang gọi điện cho bố mẹ của anh và thông báo cho họ biết tôi đang ở đây với anh đấy…??
Hoàng cúp máy, anh chàng mở cửa xe rồi bước luôn xuống. Hoàng chỉ cần nâng nhẹ một cái là chiếc va ly nằm ngọn ở trong cốp xe rồi. Hoàng hất hàm bảo Trúc.
– Còn không mau lên xe đi, hay là cô thích tắm mưa ở đây…??
…
Vân thấy thằng nhóc ngủ ngẹo cả đầu sang một bên. Đôi tay của nó buông thỏng sang hai bên và người của nó trực ngã ra khỏi ghế. Vân sợ thằng nhóc bị ngã xuống đất nên con nhỏ khẽ xốc lấy nách của nó rồi nhẹ nhàng kéo vào lòng của mình.
Vân để đầu của thằng nhóc dựa vào vai của mình.Vân bế nó như một người mẹ bế con. Duy say sưa ngắm Vân, anh chàng không tài nào dứt ra được, có lẽ người phụ nữ yêu trẻ nào cũng làm được như Vân vì chỉ có tình thương người ta mới sẵn sàng san xẻ cho bất cứ ai.
Vân sợ nó bị lạnh nên con nhỏ khẽ hỏi Duy.
– Anh có thể cho tôi mượn cái áo khoác của anh được không…??
Duy cầm lấy cái áo khoác rồi đưa nó cho Vân. Con nhỏ khẽ đắp lên người của thằng bé. Nó mở to mắt ra nhìn Vân rồi ngượng ngịu hỏi.
– Mẹ của em đến chưa…??
Vân dỗ dành.
– Em cứ ngủ cho ngoan đi khi nào mẹ em đến chị sẽ gọi em dậy…!!!
Thằng bé khẽ dụi đầu vào vai của Vân, đôi mắt của nó từ từ nhắm lại, miệng của nó khẽ ngáp ngủ một cái rồi nó chìm sâu vào trong giấc mộng. Vân nghe được những tiếng thở nhịp nhàng của nó, có lẽ thằng nhóc đã buồn ngủ lắm rồi nên chỉ khẽ cựa quậy rồi nó nằm im luôn.
Duy phì cười bảo Vân.
– Có lẽ mai sau cô nên thi vào ngành mẫu giáo vì nó rất phù hợp với cô…!!!
Vân mơ màng nhìn ra xa. Con nhỏ khẽ mỉm cười bảo Duy.
– Tôi là con một nên từ nhỏ tôi luôn mong muốn có một đứa em cho vui cửa vui nhà. Nhớ những lúc đi học về nhà chỉ có một mình, không có ai để cãi nhau và chia sẻ những chuyện buồn trong ngày tôi cảm thấy cô đơn và buồn chán…!!!
Vân nói tiếp.
– Tôi rất thích trẻ con vì chúng đáng yêu và ngây thơ. Nhà tôi cách nhà trẻ của Phường cũng không xa nên ngày nào tôi cũng đến đó chơi đùa cùng bọn trẻ, tôi còn thay cô giáo dạy chúng nó hát hay là dạy chúng đánh vần…!!!
Duy nhìn nụ cười hạnh phúc và trong sáng của Vân. Anh chàng ước mình cũng có thể tìm được một niềm vui và hạnh phúc trong mọi điều và trong mọi công việc khi bản thân thực sự cố gắng muốn thực hiện nó cho bằng được.
Duy chịu thua Vân ở cái tính hay nhìn thấy những điều tốt đẹp và tươi sáng vào những điều nhỏ nhoi trong cuộc sống, có lẽ vì thế con nhỏ luôn vui vẻ và luôn vô tư làm theo những gì mà mình thích, chẳng phải nó đã bỏ nhà ra đi ngay sau khi biết mình bị ép lấy Duy hay sao. Vân cũng là người nói thẳng và nói thật những suy nghĩ của bản thân ra mà không cần phải dấu giếm điều gì.
Duy thì lại khác anh chàng luôn phải nói những gì mà anh chàng cho là đúng và phù hợp với từng hoàn cảnh, chỉ có khi ở gần bên mẹ và bên Vân, Duy mới là chính mình. Duy chưa bao giờ làm những điều như là làm với Vân. Duy đã hành dộng một cách độc tài và có hơi chút gia trưởng đối với Vân, đây là lần đầu tiên con người trẻ con và có hơi chút muốn kiểm soát người khác trong Duy trỗi dậy.
Nếu còn ở bên Vân thêm nữa thì có lẽ anh chàng phải quay lại cảm giác của một đứa trẻ lên bảy. Trong lòng của Duy đang dao động dữ dội vì Duy nửa muốn duy trì con người hiện tại của mình, nửa lại muốn quay về những ký ức tuổi thơ tươi đẹp mà anh chàng đã chôn sâu xuống mấy tấc đất ở sau nhà kia.
Duy thở dài bảo Vân.
– Tôi không có được những phút giây vui vẻ như cô, cuộc sống của tôi gắn liền với hai từ “trách nhiệm”. Tôi đi đâu và làm gì cũng có người dòm ngó và dõi bước theo nên tôi phải cẩn thận trong từng lời ăn và tiếng nói của mình. Không biết từ bao lâu rồi, tôi biến thành một người lạnh lùng và không còn cảm xúc với bất cứ thứ gì nữa…!!!
Vân kinh ngạc vì không ngờ cuộc sống của anh chàng Duy này lại buồn tẻ và nhạt nhẽo như thế. Đầu tiên Vân nghét Duy vì anh ta độc tài và không hề quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Nhưng bây giờ thì Vân hiểu rồi, anh ta là một con chim bị nhốt trong chiếc lồng vàng của mình nên không thể sổ cánh bay một cách tự do và thoải mái như Vân.
Vân nhẹ nhàng vỗ vào tay của Duy, con nhỏ an ủi Duy như một người bạn tốt.
– Anh đừng có buồn quá vì không ai muốn cuộc


