Cô Bé Du Côn Của Tôi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
80s toys - Atari. I still have

Cô Bé Du Côn Của Tôi (xem 3454)

Cô Bé Du Côn Của Tôi

quan nhỉ – nó ngắm nhìn cái khung cảnh tuyệt mỹ này.
– thôi nào , đi thôi em sẽ còn được ngắm dài dài – Mair dẫn nó đi vào 1 con đường khác với những đường du khách kia đang đi .
– ơ, đây đâu phải đường đi đâu – nó níu Mair lại vì ở đây được canh gác rất nghiêm ngặt .
– không sao đâu, cứ đi theo anh – Mair tiếp tục dẫn nó đi .
Càng vào sâu nó thấy cung điện càng nguy nga đồ sộ .
Mair dẫn nó vào 1 căn phòng cực kỳ lớn trông vô cùng trang nhã .
– em ngồi đi – Mair ấn vai nó xuống để nó ngồi xuống cái ghế .
Nó nhăn mày
– đây là đâu vậy anh -
với thái độ ngạc nhiên và thắc mắc thì Mair lại tỏ vẻ bình thường nhàn nhã
– đây là nhà anh -
nó chớp chớp mắt nói.
- nhà anh thì em biết rồi nhưng sao lại dẫn em vô đây làm gì , em chỉ cần đi tham quan thui mà -
Mair khá ngạc nhiên
– sao em biết đây là nhà anh -
nó nhún vai
– phong thái anh khác hẳn với người bình thường , mà anh lại rất tự do đi lại trong những nơi canh phòng cẩn mật này -
– anh đánh giá thấp em rồi , thực ra anh muốn cho em gặp 1 người – Mair thú nhận .
Nó nhăn mày khó hiểu
– ai ? -
– – -
từ trên những bậc thang sáng bóng , có 1 quý bà vô cùng sang trọng và quý phái trong bộ đầm đen , trông bà thật trẻ và quý phái .
Nhìn bà nó hơi bất ngờ , nét mặt cuả bà có 1 nét gì đó buồn rượi nhưng điều đó lại làm tôn lên vẻ đẹp tuyệt mỹ cuả mình .
Bà ấy nhìn nó cũng khá bất ngờ .
Nó cảm nhận cả người bà ấy giun lên .
– con , con là . . . -
Từng giọt nước mắt rơi trên gò má trắng cuả bà .
Cả người bà run lên , bà muốn chạm tay vào khuân mặt ý , cái khuân mặt mà khi xưa bà luôn tự hào , giống , rất giống , từ mái tóc đến đôi mắt xanh hút hồn, đôi gò má trắng hồng , đôi môi chúm chím như nụ hoa anh đào .
Bà miên tay từng đường nét trên khuân mặt cuả nó .
Nó khá bất ngờ , đôi mắt tròn vo ngạc nhiên .
Bà ấy đột nhiên quay ra nhìn Mair mới ánh mắt mong đợi .
Mair khẽ gật đầu , còn nó chả hiểu cái mô tê gì chỉ biết đứng theo dõi từng cử chỉ cuả mỗi người thui.
Bà ôm nó thật chặt , siết nhẹ vòng tay , từng giọt nước mắt thấm ướt vai áo nó.
Nó vẫn đứng như tượng .
. . .
.
Sau 1 hồi nức nở cuối cùng bà cũng bình tâm lại và kéo nó ngồi xuống cạnh bà vuốt ve nàn tóc mượt mà thẳng tắp .
Nó thì chả hiểu gì ú ớ mãi .
– Mair đã nói gì với con chưa ? – bà nhẹ nhàng hỏi .
- dạ , nói chuyện gì ạ – nó lễ phép .
– vậy à , con . .thấy ở đây thế nào -
– rất đẹp ạ – nó cười tươi
– con thấy ta và con thế nào -
– dạ. . .có nhiều điểm con giống nữ hoàng thôi ạ -
bà khẽ cười và nghĩ ” điều đó là tất nhiên”.
-con nghĩ sao khi con rất giống ta hồi trẻ – bà nắm tay nó .
– chắc là có duyên ạ , giờ cũng có rất nhiều người giống nhau mà – nó hơi gượng .
– nếu ta nói ta là mẹ đẻ cuả con và con là con gái thất lạc cuả ta con có tin không ? -
nó bất ngờ
– nữ hoàng đùa à , con có bố mẹ đẻ mà – nó hơi hoang mang .
– ta không đuà đâu , ta chưa từng đuà , khi ta sang Việt Nam bí mật nhưng thông tin lọt ra ngoài , ta bị truy sát , do sợ con nguy hiểm ta đã đặt con trước 1 căn biệt thự , mẹ đau như cắt từng khúc ruột nhưng vì an toàn cuả con nên đành để con lại dự định chốn thoát sẽ quay lại tìm con . . Nhưng ông trời chớ chêu ta lại bị thương bất tỉnh gần tháng trời , ta quay lại ngôi biệt thự đó thì được biết rằng họ đã rời đi , không biết bao giờ quay lại – bà vừa kể vừa khóc nức nở trông thật tội nghiệp nhưng nó có ba mẹ mà .
– Ammy em đúng là là em gái anh , đây là kết quả xét nghiệm ADN – Mair đưa cho nó 1 tờ giấy .
Nó nhìn tờ giấy như muốn lòi con mắt ra
– không , không thể thế được , không thể . . . – đôi mắt nó nhoà đi .
Nó luôn phủ nhận đây là sự thật .
– em . .em muốn về Mỹ – nó loạng choạng đứng dậy .
Bà ấy định với theo nhưng đã bị Mair cản lại .
– mẹ để em ấy bình tĩnh -
Mair đi theo nó .
Nó đang ngồi trên máy bay , giờ đây tâm chí cuả nó cũng ở trên 9 tầng mây rùi .
Nó phải phủ định điều này , sao có thể thế được , người yêu thương nó nhất , chăm lo từng ly từng tí cho nó lại là cha mẹ nuôi sao . Không thể thế được .
. . . .
– tiểu thư đã về – mọi người kính cẩn chào .
– bame tôi đâu – nó hỏi luôn .
– dạ , ở phòng sách ạ -
nó không nói gì , tiến thẳng lên phòng sách .
Đang định bước vào thì có tiếng vọng ra .
– em lo cho Thiên Linh quá , giờ lại không biết nó sống thế nào , ở đâu , sống có ổn không – mẹ nó lên tiếng .
– em yên tâm đi , thằng Nam nó đã đảm bảo con bé an toàn mà , Nam nó tự biết phải làm gì , con bé cũng may mắn mà , nó đã thoát khỏi vụ tay nạn , đúng là kỳ diệu – ba nó an ủi .
– nó là điều kỳ diệu ông trời đã ban cho chúng ta , em đã rất mong có 1 đứa con gái mà lại không sinh được nữa , nhưng con bé đã đến với em ,từ lúc bé nó lên em đã yêu vẻ dễ thương cuả nó .
Em đã đưa nó định cư ở Mỹ để dữ nó cho riêng mình , em có phải là ích kỷ quá không – mẹ nó vẻ mặt trùng xuống .
Ba nó đi nắm lấy tay vợ an ủi
– đừng lo , 15 năm rồi , đó là khoảng thời gian quá dài không còn 1 vết tích nào đâu -
– em mong là vậy -
. . . .nó chết xững , không thả , ba mẹ nói linh tinh , không phải thế , mình đã sống vô tư mà không biết gì , sống ăn nhờ ở đậu mà lại đòi hỏi cao .
Nó khụy xuống sàn , dường như cả thế giới đang đổ sập xuống đầu nó .
Nó loạng choạng đứng dậy phi thẳng lên phòng trong sự hoang mang , lo sợ , hỗn loạn .
Căn phòng thật tối , cũng như chính tâm hồn cuả nó vậy.
Từng giọt , từng hàng , cứ tuôn rơi mà không hề có ý định dừng lại .
Nó khép kín mình chui vào trong tủ quần áo đóng kín cuả lại .
Trông nó giờ thật cô đơn , đau khổ .
Nó sẽ chấp nhận sự thật này như thế nào.
Sau 1 chuyến máy bay từ Mỹ qua Anh . Nó gọi cho Mair
– em muốn xét nghiệm lại và làm rõ mọi chuyện , sự thật này quá bất ngờ với em – nó nói với giọng buồi rười rượi .
. . .
Nó đang ở cung điện Buckingham thật ngạc nhiên .
Mair dẫn nó đến 1 căn phòng rộng lớn , quanh phòng đều được trang trí bằng màu hồng , từng đồ vật đều vô cùng nữ tính .
Tủ quần áo chứa đầy những bộ đầm sang trọng từ lứa tuổi nhỏ rồi lớn dần như đây là đánh dấu mức trưởng thành cuả 1 con người .
Còn có 1 cái tủ khác đựng rất nhiều hộp quà được gói cẩn thận .
Nó bất ngờ khi bước vào căn phòng đó .
– đây là phòng cuả em trước đây , từ khi em mất tích mẹ lúc nào cũng nhốt mình trong căn phòng này, tự tay sắp xếp đồ đạc , chuẩn bị những món quà vào những ngày kỉ niệm – Mair giải thích cho nó .
Nó bỗng thấy xót xa cho nỗi lòng người mẹ.
Nó chằn chọc mãi mà không ngủ được , tất cả mọi sự việc xảy ra khiến nó rối

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tôi Bị Thua Một Cậu Nhóc Khi Tán Tỉnh Cô Đồng Nghiệp

Định Mệnh Nghiệt Ngã….

Truyện ngắn: Gia đình tôi – Phần 2

Bạn gái nhận đóng giả người yêu cho người đàn ông khác

Đúng ngày giỗ đầu vợ về nói: “Em bị chết oan”