– Câuk…………. ( Măt tôi lại bắt đầu mọng nước )
– Cút ! ( Dương gằn giọng )
– Tại sao ?
– cút ! ( Giọng Dương gằn xuống ngày càng ghê gớm )
– Không ! Tôi phải ở đây !
Cạch !
Dương rút súng ra lên đạn và nhắm thẳng vào tôi
– Bắn đi !( tôi nhìn thằng vào mắt Dương )
– ……
– Mau ! ( Tôi hét )
Dương từ từ hạ súng xuống , mắt từ từ nhắm lại -> xỉu luôn
– DƯơnggggggggggg !
Tôi nước mắt giàn dụa , chạy đến chỗ dương và ôm chặt hắn
Dương như đã rất yếu nhưng cậu vẫn cố lấy hết sức lực vòng qua tay tôi và mở mắt
– Ta…….. không cho phép em chết ! ( Dương nói một cách yếu đuối )
sau đó từ từ đặt nụ hôn lên môi tôi nhẹ nhàng
Ngất !
– Hải !!! hải đâu !!! Mau ! Mau đưa cậu ta đến bệnh viện . Cậu ta mất nhiều máu quá …..
…………………..
Vèoooooo
Chiếc xe Lexus trắng phóng nhanh hết mức độ
Ò Í E ! Ò Í E !!!!!!!!
Chương 61
Một lần nữa tôi lại phải vào chính cái bệnh viện ấy . =’= . Mình có duyên với nó quá….
Dương vì mất quá nhiều máu nên đã đưa đi cấp cứu
Tôi ngồi ghế chờ……. mặt cúi xuống , mắt rưng rưng
– Đúng là…..
– Hương? ( Chưa nói hết câu , tôi bị chặn họng ngay bởi một tiếng nói , ngẩng cổ lên , đó chính là Lyn – huệ . Tôi đã nghĩ rất kĩ rồi . Dù là Lyn hay là huệ , là người yêu cũ hay mới của Thái Minh thì tôi cũng không quan tâm …. Tôi và Lyn sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau….. mãi mãi )
– Ơ…..Lyn…… Sao cậu đến đây ?
– Tớ đến khám lại vết thương . Ủa ? Nhưng sao cậu lại ở đây
– Ơ đây hay không đây không phải việc liên quan tới chị ( Tôi chưa kịp nói gì thì thằng Hải đã từ đâu đi tới rồi chen ngay vào )
– ơ đây là……?
– Không phải việc……
– Hải !!( Hải định nói hỗn nên tôi mạnh giọng quát )
– …….. ( thằng hải với Lyn im )
– Đây là hải ……. em trai tớ…. nó có gì không phải cậu tha thứ cho nó……. Hải ! hãy nói chừng mực ( Tôi cau mày )
– Hihi… không sao đâu…….. Em ý cũng nói đúng mà. Đây cũng không phải việc của tớ
– Này …… Cậu đừng nói đỡ cho nó
– thôi thôi…….
– “nói đỡ ” ??? * nhếch mép * mơ àh ? ( Thằng hải thái độ , sau đó đút tay vào túi quần và lạnh lùng quay lưng bước đi )
– Thôi thôi . Kệ em ý đi
– ừm……
Vừa bước đi được mấy bước ……. thằng Hải dừng lại , hơi chếch đầu…
– Đừng quên….. “ngôi biệt thự HAND” 10 năm về trước…
Nói xong , thằng Hải nhếch mép 1 cái rồi đi thẳng…. Để lại cho tôi với dấu chấm hỏi ( ?) to đùng
– Trời ! Nó vừa nói cái gì vậy trời ?? Ngôi biệt thự HAND ?? Cậu có biết ngôi biệt thự nào như thế không ? Biệt thự mà cũng có tên chắc cái nhà này nổi tiếng lắm ….Thế mà sao tớ không biết nhể ?
– HAND ??!! Sao ……. sao….. (Lyn chau mày )
– Sao vậy ???!! ( Tôi cũng chau mày )
– Àh không ! Không có gì
– Mà thôi ! Cậu đi khám đi . mau không muộn đấy
– Hihihi …. mình khám rồi ……Mình chỉ đang đợi Kelvin lấy thuốc với lấy hóa đơn thôi..
– Kelvin?
– Hở ?
– Àh không ! cậu đi cùng với Thái Minh hở?
– Ừ…..hehe… A ! Kelvin ! Em ở đây này ( vẫy vẫy )
Quay đầu lại…… Lại cái dáng vẻ lạnh lùng đó , đôi mắt sâu thẳm , vô cảm đó , sao mà tim mình nhoi nhói
Chương 62
Tôi cúi đầu tỏ vẻ chào…….. nhưng thực ra đang che dấu tâm trạng buồn lặng
– Àh Hương à ! Tối nay….. cậu tới nhà 2 bọn mình dùng cơm nhá
– Hở ? Cậu …… nói ….. gì….. cơ?
– Hehe. Mình với Kelvin có hôn ước từ nhỏ . Bọn tớ sống vs nhau từ bé… chỉ đợi qua 18 tuổi là bọn tớ sẽ kết hôn liền
– ….. ( tôi im lặng )
– Nè eeeeeeeeeeeeeeeee ( Lyn chu mỏ đáng iêu )
– Thông báo . Cậu hai của tập đoàn SL đang trong quá trình nguy cấp . Tất cả mọi người mau tập hợp
– Ơ chết rồi …. ( tôi hấp tấp )
– Cậu hai ? Mind ? Chúa ơi !! Thì ra Mind là Dương sao anh kelvin ? Thế mà mình không nhớ ra . ở lớp Mind với Hương là 1 đôi đấy …. hé hé…. hóa ra vào đây trông bồ …. khà khà
– Mind ??
– Đúng vậy . Mind là tên Lyn hay gọi Dương. Hồi bé vì Mind sống bên Anh nên Lyn không gặp cậu ấy . Mãi về sau khi về nước , Lyn mới gặp cậu ấy . 1 tháng sau đó cậu ấy lại đi… Ủa !Nhưng mà cậu ấy về nước từ bao giờ ?
– Chết rồi…… Dương…. Thôi tớ phải vào thăm cậu ý
– Ơ tớ đi với
– Ờ nhanh !
– Đứng lại ( Thái Minh gằn giọng )
– ……. ( Tôi với Lyn dừng lại luôn )
– Nếu đi…… Cô sẽ phải hối hận ( Thái Minh lại gằn giọng )
– Hớ hớ…….. ?? Ai cơ…….. thế thì thôi ..Lyn! Hôm khác cậu thăm cũng đươck mà . tớ không muốn 2 người xích mích . Thôi tớ đi nhé ( Tôi vội vã chạy đi )
*( chú thích ) : Hương không biết là : “ Nếu đi cô sẽ phải hối hận” là dành cho mình chứ không phải cho Lyn.
Tôi vội vã chạy đến phòng cấp cứu
tất cả các bác sĩ , y tá đều xếp hàng ở đấy
– bác ơi ! Cậu ta sao rồi ạ ? ( Tôi hỏi 1 bác gái đứng gần đó )
– Cậu ấy mất nhiều máu quá , chân cũng đã thâm rồi . Bây giờ đang liên lạc với ông Jone- bác sĩ giỏi nhất Châu Âu sang chữa, không thì cái chân cậu ấy sẽ bị cắt bỏ
– ……… ( 1 giọt , 2 giọt )
Tôi chớp chớp mắt , cái mũi đỏ đỏ
– Bác ơi ! bác phải cứu cậu ấy …
– ……
– Ai là LƯƠNG OẢI HƯƠNG ?
– Lương oải Hương ? Dạ ! Cháu thưa bác ( Bỗng cửa phòng cấp cứu mở ra , 1 bác sĩ chạc tuổi tuần chạy ra hỏi lớn )

