Càng cùng chung sống lâu dài với cô gái Tử Thất Thất này, trách nhiệm trong tim sẽ càng lớn, bằng không. . . . . Bản thân sẽ không khống chế nổi. . . . .
“Haizzz. . . . . Rõ là hỏng bét, hỏng bét hết rồi. . . . .” Hắn phàn nàn, bước từng bước nặng nề, đi tới phòng mình.
. . . . .
Lầu hai
Phòng ngủ chính
Tử Thất Thất nằm thẳng trên giường, chăn đắp trên người, rất rõ ràng trước khi đi Mặc Tử Hàn đã giúp cô kéo lên. Mà một mình cô ở trên giường thì cũng có chút lạnh, cho dù là mùa hè, cho dù là đắp chăn, nhưng bên cạnh lại không có cơ thể hắn sưởi ấm, cô vẫn sẽ cảm thấy rất lạnh, mà bởi cái lạnh này khiến cô chậm rãi cau mày, cuối cùng. . . . . Bất thình lình mở to hai mắt.
Trong phút chốc sững sờ, sau đó từ từ khôi phục thần thái.
Cô lại gặp ác mộng sao?
Không. . . . . Cô không nhớ rõ bản thân đã gặp ác mộng, nhưng cũng không nhớ rõ giấc mơ của mình. Chuyện như vậy mọi người ai cũng từng có, có cảm giác mơ khi ngủ, nhưng lúc tỉnh lại lại quên đi nội dung của giấc mơ.
Cô không gặp ác mộng nữa rồi sao? Mới chỉ hai ngày thôi, đã thoái khỏi vướng mắc năm năm thật sao? Là ba và mẹ đã tha thứ cho cô thật sao?
“Ha. . . . .” Cô khẽ cười, nhìn trần nhà trên cao.
Cô vui vẻ ngoảnh lại, muốn dùng nụ cười xinh đẹp nhất nhìn Mặc Tử Hàn, muốn để hắn yên tâm, mình đã tự thoát khỏi ác mộng, nhưng. . . . . Lúc co ngoảnh lại nhìn bên cạnh, mới phát hiện đã không còn bóng dáng hắn, chuyện tối qua cũng trở lại trong tâm trí cô. Nụ cười trên mặt từ từ biến mất.
Hắn đã dậy rồi sao?
Hắn đã đi rồi sao?
Không phải nói hôm nay sẽ cùng dậy với cô sao? Không phải tự quyết định bá đạo như vậy rồi sao?
Quả nhiên. . . . . Hắn để ý chuyện tối qua? Tử Thất Thất chậm rãi ngồi dậy, chăn tuột khỏi người. Cô nhìn căn phòng vắng vẻ, nghe tiếng động yên tĩnh, trái tim có cảm giác tịch mịnh cô quạnh, giống như quay lại ngày nào đó năm năm trước, sau khi thức trắng cả đêm, mặt trời xuất hiện, ánh sáng tiến vào, nhưng trong phòng, vẫn chỉ có một mình cô cô đơn lẻ loi, yên tĩnh. . . . . yên tĩnh. . . . .
Tối qua nhất định bị hắn phát giác, hắn đã bắt đầu hoài nghi cô rồi? Cũng đúng thôi, đổi lại là cô cũng sẽ hoài nghi, đổi lại là cô cũng sẽ có phản ứng như vậy, đổi lại là cô, có lẽ sẽ càng bài xích hắn.
“Không sao!”
Cô lẩm bẩm, nụ cười xinh đẹp lại treo trên môi, nói với căn phòng vắng vẻ, “Cuộc sống hạnh phúc còn không xa, rất nhanh sẽ đạt được hạnh phúc chân chính, rất nhanh rất nhanh, nhẫn nại thêm chút nữa. . . . . Xin lỗi, Mặc Tử Hàn!”
Cô nói xong, nụ cười trở nên có chút chua sót, nhưng mà lại có chút hạnh phúc, tóm lại rất phức tạp, có phần lẫn lộn.
. . . . .
Sau khi rời giường làm vệ sinh cá nhân
Tử Thất Thất mặc một chiếc váy màu hồng phấn ra khỏi phòng, Hỏa Diễm thấy cô lập tức cung kính cúi đầu, máy móc nói, “Phu nhân, buổi sáng tốt lành!”
“Ừ! Buổi sáng tốt lành!” Tử Thất Thất mỉm cười đáp lại, sau đó tự nhiên nói, “Mặc Tử Hàn đâu rồi?”
“Điện hạ mới tới công ty!” Hỏa Diễm đáp.
“Hôm nay không phải chủ nhật sao? Anh ấy không nghỉ à?” Tử Thất Thất tiếp tục hỏi.
“. . . . .” Hỏa Diễm chợt ngậm miệng.
Thiếu chút nữa thì quên, hôm nay là chủ nhật, tối qua lúc ăn cơm đã nói, nhưng bởi năm năm này điện hạ cho tới bây giờ cũng không quản ngày đêm mà ở lại công ty, cho nên hắn quên mất, điện hạ lúc này đã không còn là điện hạ của năm năm trước, hôm nay là chủ nhật, điện hạ phải bồi phu nhân mới đúng.
Đây thật sự là thất trách của hắn!
“Tôi lập tức thông báo cho điện hạ!” Hắn nói xong liền lấy điện thoại ra.
“Không cần!” Tử Thất Thất lập tức ngăn lại, sau đó cười nói, “Không có việc gì đâu, không cần nói cho anh ấy, để anh ấy làm chuyện mình muốn làm đi!”
Hỏa Diễm có phần nghe không hiểu lời cô, nhưng cô đã ra lệnh, vậy hắn cũng chỉ nghe lệnh.
“Vâng!” Hắn cúi đầu, bỏ lại điện thoại vào túi.
“Đúng rồi, Thiên Tân, Thiên Ân và Thiên Ái đâu? Bọn chúng dậy chưa?” Cô lại hỏi chuyện nhà.
“Thiên Tân thiếu gia và Tuyết Lê tiểu thư tới công viên trò chơi, bữa sáng bọn họ nói sẽ ăn ở đó luôn!”
“Công viên trò chơi? Nó không phải nói muốn đi vườn bách thú hơn sao?” Tử Thất Thất ngạc nhiên.
“Thiên Tân thiếu gia nói, đi công viên trò chơi chơi mấy trò có tính kích thích có lẽ sẽ kích phát ý thức tiềm ẩn trong Tuyết Lê tiểu thư, khiến cô ấy tỉnh lại!”
“Cái gì?” Tử Thất Thất giật mình.
Con trai bảo bối của cô năm năm sau tuy đã trưởng thành, nhưng cái tính làm ẩu làm càng này vẫn không thay đổi gì cả, ai ôi. . . . . Cô thở dài.
“Thiên Ân đâu?” Cô lại hỏi.
“Thiên Ân thiếu gia ở trong phòng, cậu ấy nói phòng ăn quá ồn, không tiêu hóa được, cho nên muốn ở trong phòng dùng cơm!”
“Ha ha ha. . . . .” Đây đúng là phòng cách của hắn.
“Thế Thiên Ái đâu?”
“Thiên Ái tiểu thư cứ chủ nhật là dậy rất muộn, cho nên giờ còn đang ngủ!”
“Ồ. . . . .” Tử Thất Thất có hiểu một chút tính nết con mình, xem ra bọn chúng trông thì không hợp nhau, thế nhưng lại không hiểu sao cảm thấy rất ăn ý, tỷ như. . . . . Đều không ăn trong phòng ăn, haizz. . . . .
“A, đúng rồi, còn Vũ Chi Húc và An Tường Vũ đâu? Bọn họ chắc đã ăn rồi hả?” Tử Thất Thất bỗng nhiên nghĩ đến bọn họ, bởi vì một mình ăn sáng rất vắng vẻ, lại còn không ngon miệng, vẫn nên có người cùng ăn thì tốt hơn.
“Vũ Chi Húc tiên sinh ở trong phòng, còn chưa có dùng cơm, An Tường Vũ tiên sinh cũng trong phòng, chưa có dùng cơm!” Hỏa Diễm thành thật trả lời.
Quả nhiên. Hai người đều chưa có ăn, trong năm năm này ngày nào cũng thế, bao giờ cũng đợi cô, thật giống như an ủi cuộc đời tịch mịch của cô.
Đi trước tìm Vũ Chi Húc vậy, đúng lúc, thuận tiện hỏi xem có tìm được thứ đó không.
“Anh bảo nhà bếp chuẩn bị một chút, tôi với bọn họ sẽ tới phòng ăn dùng cơm!” Tử Thất Thất ra lệnh, muốn tạm thời đuổi hắn đi.
“Vâng!” Hỏa Diễm cúi đầu lĩnh mệnh, lập tức nhanh chóng tới phòng bếp.
Tử Thất Thất lại xoay người tới phòng Vũ Chi Húc.
. . . . .
Lầu một
Phòng khách
Vũ Chi Húc sau khi nghĩ tường tận, xác định xung quanh an toàn, quyết định gọi cho người kia.
Hắn đóng cửa phòng khóa lại, sau đó tới phòng tắm rồi cũng khóa lại, mở vòi nước ra để có tiếng nước chảy ngăn lại tiếng hắn, sau cùng mới gọi đến một số chỉ nhớ trong đầu mình.
Ngón tay nhanh chóng ấn số, đặt bên tai:
“Đô. . . . . Đô. . . . . Đô. . . . . ”
Tiếng bíp vang lên ba lần, hắn lập tức cúp máy, sau đó lại gọi, tiếp tục nghe tiếng bê

