“Không có người trông nom, luôn là sẽ có một hai chuyện bốc đồng muốn đi làm, cho nên. . . . . . Anh nhất định phải đáp ứng em, bất kể em làm chuyện gì bốc đồng, anh không có thể tức giận, không thể không để ý tới em, không thể oán giận em, nói liên tục một câu không phải đều không có thể!”
Mặc Tử Hàn nhìn cô mỉm cười, rất muốn mở miệng hỏi cô chuyện con Chip, thế nhưng khi hắn mở miệng, lời nói ra ngoài cũng là, “Tốt, anh đáp ứng em!”
“Thật tốt quá, như vậy em liền yên tâm!” Tử Thất Thất nói xong, lại lần nữa dùng thìa múc một muỗng cháo lớn, đặt ở trong miệng của mình, từng ngụm từng ngụm ăn.
Thật ra thì trong lòng cô cũng rất rõ ràng, Mặc Tử Hàn nhất định ý thức được chuyện cô làm, cũng rất có thể đoán được việc cô muốn làm, thậm chí có thể là đang chờ đợi chính miệng cô nói cho hắn biết, nhưng là, cô cũng không muốn nói, hơn nữa chuyện này, cô cũng cho là để mình làm là thích hợp nhất. Cô vô cùng rõ ràng đây chỉ là mình tùy hứng, căn bản cô nghĩ chuyện cũng chưa có phiền phức như vậy, nhưng . . . . . Cô lại lựa chọn làm như vậy.
Thật xin lỗi. . . . . .
Hai mắt cô nhìn mặt của hắn, ở trong lòng nhẹ giọng nói xin lỗi.
Cô ích kỷ như vậy, nhưng hắn vẫn theo cô. Chờ chuyện này hoàn toàn kết thúc, sau này cô nhất định sẽ không giấu giếm hắn bất cứ chuyện gì, đem lấy chính mình cũng dâng hiến cho hắn tất cả, chỉ chuyên tâm đối tốt một mình hắn, là chuyên tâm thương hắn, làm một hiền lương thục đức, thậm chí nhẫn nhục chịu đựng làm người vợ tốt.
“Mặc Tử Hàn, anh cúi đầu xuống, có một cái gì dính vào trên tóc của anh rồi, em giúp anh lấy xuống!” Tử Thất Thất đột nhiên mở miệng, hai mắt theo dõi tóc hắn.
“Trên tóc của anh có gì sao? Là cái gì?” Mặc Tử Hàn nghi ngờ nói xong, liền đem đầu của mình, từ từ đưa về phía cô.
Tử Thất Thất đột nhiên giảo hoạt cười một tiếng, sau đó từ trên ghế salon đứng lên, duỗi dài cổ của mình, trên gò má của hắn dùng lực “chụt” một tiếng lớn.
Mặc Tử Hàn đột nhiên sửng sốt!
Hoàn toàn không nghĩ tới cô lại dùng tiểu quỷ kế nhân cơ hội hôn hắn.
Nữ nhân đáng giận này, vậy mà lại làm ra chuyện đáng yêu như vậy, đây không phải là ở gián tiếp dẫn dụ hắn sao?
“Ai. . . . . .” Hắn đột nhiên thở dài thật sâu, cả người cũng phân tán mất đi hơi sức.
“Anh làm sao vậy?” Tử Thất Thất hỏi.
“Không có gì, chỉ là sớm tinh mơ em dùng phương thức như thế tới dụ hoặc anh, để cho anh cảm thấy toàn thân mềm nhũn, anh không có hơi sức đi làm, làm sao bây giờ?” Mặc Tử Hàn cố ý chơi xấu.
“Cái gì? Không còn hơi sức? Anh không phải muốn giả bộ rồi, nhanh lên một chút đi làm á!” Tử Thất Thất dùng sức cau mày, oán trách nói.
“Anh thật sự không còn hơi sức rồi, trừ phi. . . . . . Trừ phi. . . . . .”
“Trừ phi cái gì?” Tử Thất Thất hỏi.
“Trừ phi em lại hôn anh, như vậy anh sẽ lập tức khôi phục!”
“Anh nghĩ thì hay lắm!” Tử Thất Thất cự tuyệt.
“Ai. . . . . . Đừng hẹp hòi như vậy nha, dù sao cũng hôn má trái, má phải cũng có thể hôn một cái, như vậy mới cân bằng!”
“Anh đừng ở đó được voi đòi tiên!”
“Là em dụ dỗ anh trước đấy, anh bất kể, em phải phụ trách!”
Tử Thất Thất nhìn bộ dạng tựa vào trên ghế sa lon của hắn, rất rõ ràng người đàn ông này không đạt mục đích, nhất định sẽ ngồi lì trên ghế sa lon. Ai. . . . . . Đây chính là tự làm tự chịu, không thì tại sao cô lại hôn hắn? Xem đi xem đi, kết quả lại là đào hố, để cho mình té xuống rồi.
“Em biết rồi!” Cô thỏa hiệp mở miệng nói, “Anh đưa đầu qua đây một cút!”
Mặc Tử Hàn lộ ra nụ cười như ý, giống như là đứa trẻ lấy được kẹo, ngoan ngoãn đưa ra đầu của mình, giống như vừa rồi.
Tử Thất Thất nhìn bộ dáng của hắn, cười lần nữa duỗi dài cổ của mình, hướng tới má phải của hắn hôn.
Mà đang lúc môi Tử Thất Thất sẽ lập tức chạm được mặt của hắn thì Mặc Tử Hàn nắm lấy thời cơ, đột nhiên quay đầu, môi Tử Thất Thất vừa vặn dính vào trên miệng của hắn.
Tử Thất Thất đột nhiên trợn to hai mắt, lập tức rời đi môi của hắn.
“Anh. . . . . . Anh. . . . . . Anh. . . . . .”
“Ha ha! Rốt cuộc khôi phục hơi sức, anh muốn đi làm, vợ ơi. . . . . . Chờ anh trở lại ăn tối a!” Mặc Tử Hàn vui vẻ nói xong, lập tức chiếm tiện nghi liền chạy trốn.
Tử Thất Thất nhìn hắn đi ra cửa phòng, dùng sức dậm chân một cái.
“Đáng giận Mặc Tử Hàn, khốn kiếp ——” cô tức giận mắng, nhưng trên mặt lại ửng đỏ cùng nụ cười nơi khóe miệng, đúng là miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo.
※※※
Điểm tâm đi qua.
Tử Thất Thất đi tới phòng của Vũ Chi Húc, đưa tay gõ cửa phòng một cái.
“Cốc, cốc, cốc!”
“Người nào à?” Bên trong cửa truyền đến âm thanh Vũ Chi Húc.
“Là tôi, Tử Thất Thất!” Tử Thất Thất đáp lại.
“Vào đi!”
Tử Thất Thất mở cửa phòng, đi vào bên trong phòng, trở tay đóng cửa phòng lại.
Vũ Chi Húc lúc này miễn cưỡng nằm ở giường, hai mắt nửa mở nửa khép nhìn cô nói, “Tôi mới vừa vặn ngủ, cô tìm tôi làm gì à? Cô không mệt à? Cả đêm cũng không ngủ!”
“Anh nhanh lên một chút á…, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với anh!” Tử Thất Thất đứng ở bên giường, nghiêm túc mở miệng.
“Có chuyện ngày mai rồi hãy nói, để cho tôi ngủ trước một cái! Nếu không chờ tôi hai giờ, hai giờ sau tôi đi tìm cô!” Vũ Chi Húc nói xong, liền ôm gối đầu, nhắm hai mắt lại.
Tử Thất Thất dùng hai tay bắt lấy chăn, sau đó dụng lực vén lên, đem chăn ném xuống đất, sau đó lớn tiếng nói, “Anh nhanh lên một chút đứng lên cho tôi, chờ một chút ngủ tiếp!”
“Ai. . . . . .” Vũ Chi Húc thật sâu than thở, sau đó từ từ ngồi dậy, buồn bã mà nói, “Tử Thất Thất, cô biết không? Tôi từ lúc còn rất nhỏ bị ba nuôi lượm về, sau đó liền mỗi ngày đều bắt đầu luyện tập, buổi tối chỉ có thể ngủ hai giờ, từ đó về sau, tôi liền thề, chờ tôi trưởng thành, khi chính mình có thể chăm sóc mình, tuyệt đối muốn đem cảm giác khi còn bé tất cả cũng bù lại, cho nên. . . . . .” Hắn nói xong, liền lại không có lực ngã xuống giường, nỉ non mà nói, “Để cho tôi ngủ một chút, một chút thôi!”
Tử Thất Thất nhìn bộ dáng của hắn, thật sâu cau mày, bất đắc dĩ nói, “Được rồi, sẽ để cho anh ngủ một chút, bọn ta một chút lại tới tìm anh!”
Cô nói xong, liền xoay người đi ra hai bước, sau đó khom lưng đem chăn ném xuống đất nhặt lên, vỗ hai cái bụi bậm, sau đó trùm lên trên người Vũ Chi Húc. Sau lần nữa xoay người hướng cửa phòng đi.
“A. . . . . . Đợi chút. . . . . .” Vũ Chi Húc đột nhiên lại mở miệng, mơ mơ màng màng nói, “Chờ tôi mười phút là tốt rồi, chờ tôi mườ

