Ca Thay Tim Định Mệnh - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Ca Thay Tim Định Mệnh (xem 3327)

Ca Thay Tim Định Mệnh

vắng cạnh trường, bỗng Long khựng lại và nheo mắt lườm bọn đầu gấu ở gần cột điện vẻ vô cùng khó chịu. Bọn đấy ăn mặc bụi đời, xăm hình rồng phượng đầy cánh tay và đang hùa nhau bắt nạt 1 cậu học sinh yếu ớt. Máu anh hùng nổi lên, Long níu áo Tuấn lại và nói vẻ thích thú:
- Ê, bọn kia làm tao ngứa tay ngứa chân quá.
Tuấn giương mắt nhìn cậu học sinh đang bị bọn đầu gấu đấm đá các kiểu 1 cách dã man mà máu anh hùng cũng sôi lên sùng sục. Anh liếc sang cậu bạn, nhếch mép 1 cái thay cho câu trả lời
Thiên Long hùng hổ xông đến trước và tung 1 cú đấm móc như trời giáng vào đầu gã to con nhất, cú đấm mạnh đến nỗi khiến đầu hắn đập thẳng vào cột điện và bất tỉnh tại chỗ. Thằng nhóc tóc bờm ngựa trông thấy đồng bọn bị thế liền quay sang công kích Long, kèm theo 1 câu chửi thề tục tĩu, nhưng nó liền bị Tuấn đạp ngã sóng soài ra mặt đường. Xong anh nhìn xuống cậu học sinh và ra hiệu cho cậu bỏ chạy. Rồi Tuấn và Long cùng tựa lưng vào nhau để xử nốt 2 tên to xác còn lại. Thiên Long có vẻ cận trọng hơn, vì theo kinh nghiệm đánh đấm suốt mấy năm trời, anh cảm giác 2 gã này không dễ xơi cho lắm; và linh cảm của anh đã đúng. Tên phía bên Tuấn rút ra 1 con dao nhỏ bỏ túi, lăm le hù dọa sẽ cắt đứt hết gân máu của 2 tên công tử học đòi làm anh hùng này.
Phía bên Long, anh không hề nao núng mà liền xông lên tung hàng loạt cú đấm vào gã đầu trọc, nhưng hắn đều tránh được tất. Tức mình, anh giả vờ dính đòn của hắn rồi té ngã, xong nhanh như cắt, anh xoạc chân 1 cú thật ngọt khiến hắn mất thăng bằng ngã rầm xuống mặt đất. Quyết không để cho hắn có cơ hội phản công, Long leo lên người, đạp chân lên 2 tay gã trọc rồi điên cuồng nả hàng chục cú đấm sấm sét vào mặt hắn. Cho đến khi hắn bất tỉnh nhân sự thì anh mới thôi. Long ôm ngực hở hổn hển rồi nóng ruột quay sang Thiên Tuấn, và anh đã vô cùng hoảng hốt khi trông thấy bạn đang đứng chập choạng, tay thì ôm cánh vai trái thấm máu đỏ tươi…
Chương 16: Tổn thương…
Tuấn bắt đầu cảm thấy rát buốt ở vai, đau đến nỗi anh không thể cử động bên cánh tay trái được nữa. Gã đầu gấu vuốt vuốt lưỡi dao của nó với vẻ mặt nham hiểm, trông hắn vô cùng thỏa mãn khi thấy đối thủ đau đớn như vậy. Rồi với con dao trong tay, hắn tiếp tục xông lại Tuấn…
Một viên gạch hung đỏ bỗng bay vút ngang tai Tuấn và đập thẳng vào trán tên côn đồ. Trong khi gã còn đang choáng váng, bước này nhầm bước kia thì Long liền lao nhanh đến quàng tay qua tay phải của Tuấn. Hiểu ngay ý bạn, Tuấn dồn hết sức vào nửa thân bên phải, làm trụ cột thật vững chắc cho bạn bật lên, xoay người tung cú đá kinh thiên động địa vào ngực tên côn đồ. Cảnh tượng thật hoành tráng, vô cùng mãn nhãn hệt như phim hành động vậy. Gã đầu gấu tuy đã nằm vật ra đất cùng 1 mớ máu mồm máu mũi tung tóe mà Long vẫn không chịu buông tha. Anh xông đến chộp lấy con dao bên cạnh gã, toan rạch nát vai gã, nhưng liền bị Tuấn chặn lại.
- Thằng điên! Mày muốn giết người hay sao vậy?!
– Buông ra!! – Long điên tiết quát lên – để tao cắt luôn 2 cánh tay của nó!!
Tuấn dùng hết sức lực đẩy bạn ra xa khỏi tên côn đồ đã bất tỉnh. Xong anh cũng quát lên theo:
- Điên quá! Có giết nó thì viết thương của tao cũng đâu tự hết!!!
Thiên Long vuốt ngược mái tóc lên và thở hổn hển, nhưng không phải vì đuối sức. Tuấn thận trọng lườm bạn, vừa lắc đầu vừa nói:
- Mày…đúng là thằng ca sĩ bạo lực nhất mà tao từng biết!
– Còn mày là thằng nhạc sĩ yếu nhất tao từng chứng kiến! – Long hùng hổ đáp trả
– Sao cũng được, nhưng vai tao đau quá… – Tuấn vờ than vãn, mong cho Long quên phứt đi chuyện trả thù tên côn đồ
Long chạy ra ngoài đầu hẻm, cố gọi 1 chiếc taxi để đưa Tuấn đến bệnh viện nhưng tất cả đều xẹt ngang anh 1 cách vô tình. Nóng ruột, anh lấy điện thoại ra và nhấn số của Thùy Trâm, cô bảo sẽ đến đón anh trong vòng 7 phút nữa. Tuấn nhìn bộ đồng phục xốc xếch và mái tóc đen rối bù của Long mà cảm thấy 1 sự thân thương, quen thuộc đến mức anh ngỡ mình vẫn còn ở lứa tuổi 16. Thiên Long trước mặt anh, gã hoang dã, nghịch ngợm, ngang tàng này mới là người bạn thân từng cùng anh sẻ chia bao ngọt bùi đắng cay thời học trò…
- Long, tao hỏi thật đấy, tao không nghĩ mày dễ dàng từ bỏ bài hát đó như thế, chẳng phải mày muốn nó 1 cách điên cuồng sao?
– Tao muốn nó 1 cách điên cuồng? – Long hỏi ngược lại bạn
– Không phải à?
Long cho 2 tay vào túi, ngước mắt lên bầu trời đầy sao rồi nói với vẻ ưu tư:
- Thật ra, là bố tao muốn đấy chứ. Có thể mày không tin, nhưng hầu hết các bài hát…à không, mọi thứ trong cuộc sống của tao đều do ông ấy quyết định.
Tuấn ngạc nhiên vô cùng và dĩ nhiên là anh không tin 1 chút nào cả. Bởi gã bạn ngang tàng này đâu phải là loại dễ phụ thuộc vào gia đình đến thế. Mặc dù không muốn ngờ vực bạn, nhưng Tuấn vẫn để lộ sự bối rối qua ánh mắt. Thiên Long lấy từ túi ra bao thuốc lá, vụng về xé nó ra rồi tóm lấy điếu thuốc đặt lên môi. Châm lửa xong, anh nheo mắt rít 1 hơi dài rồi thả ra những làn khói trắng đục quyện vào không khí thanh mát của đêm khuya vắng lặng. Từng cử chỉ của Long đều ướp theo hương vị đăng đắng không rõ nguồn gốc, như 1 nỗi niềm khó nói đã được chôn chặt quá lâu trong cõi lòng. Sải từng bước ngắn về phía Tuấn, anh chìa điếu thuốc đang bốc khói nghi ngút mời bạn và thản nhiên cất lời:
- Tao đâu có quyền quyết định bất cứ thứ gì, bởi tao đâu phải con ruột của ông ấy.
– Cái…gì…? – Tuấn trố mắt kinh ngạc, cố gắng tìm lời lẽ nào đó để an ủi bạn nhưng cổ họng cứng đơ.
– Ngạc nhiên quá hả?
Long cười
khẩy và làm ra vẻ chẳng có gì là to tát cả. Vẻ mặt gần như thất thần của Tuấn bất giác khiến anh nhớ đến chính mình khi lần đầu biết được sự thật nghiệt ngã ấy. Long là kết tinh tình yêu của mẹ anh và 1 người đàn ông khác, người cha mà anh chưa từng 1 lần gặp mặt. Bà yêu người đàn ông kia đến điên cuồng, thậm chí bà sẵn sàng mang 1 phần sinh linh của ông trước khi bị ép gả cho người chồng giàu có. Khi Thiên Long tròn 16 tuổi, 1 kết quả xét nghiệm máu vô tình làm lộ thân phận của đứa con trai tội nghiệp, 1 bí mật đáng lẽ nên được chôn giấu cả đời. Người bố sau đó trở nên xấu tính hẳn đi, ông thường xuyên cáu gắt với gia đình, nhất là với người vợ đã nhẫn tâm lừa dối ông suốt mười mấy năm. Cuối cùng, vì không thể chịu đựng được sự giằng xé của lương tâm, người vợ đã ra đi trên giường bệnh như 1 sự giải thoát duy nhất. Còn Thiên Long từ khi biết mình chỉ là đứa con hoang, mọi sự tự tin trong cuộc sống của anh đều đổ vỡ. Anh vừa thương vừa hận mẹ, đồng thời cũng mang cảm giác mắc nợ người cha bất đắc dĩ này đến vô cùng. Cảm giác khổ đau của 1 kẻ bị bỏ rơi dần thống trị anh, khiến anh trở nên yếu đuối, nhu nhược lúc nào không hay…Khoảng thời gian ấy, anh chán nản tất cả, từ việc học, gia đình, tình yêu cho đến chính cả bản thân mình.
Tuấn đặt 1 tay lên vai bạn, như có thể xuyên thấu và chạm vào mọi nỗi niềm mà Long phải chịu đựng trong suốt ngần ấy năm. Anh từ tốn hỏi:
- Vì sao…lúc trước mày không bao giờ kể tao nghe hả Long?
– Đàn ông không nên nói những điều ủy mị.
– Vậy là ông ấy ép buộc mày làm cái trò đê tiện đó với tao sao?

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Biên Giới...Ngày...Tháng...Năm... Full

Truyện Cổ Tích: Phân Xử Tài Tình

‘Xin bố đừng làm vậy, chồng con vẫn còn đắp chiếu nằm ở kia!’

Vì một câu nói của bạn mà chồng tát vợ cháy má

Tôi đã đuổi vợ ra khỏi nhà sau khi thấy cô ấy làm chuyện tày đình này với mẹ tôi