Bong bóng mùa hè - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Bong bóng mùa hè (xem 7076)

Bong bóng mùa hè

u.


Đại đa số là những danh môn vọng tộc có quan hệ lâu đời với Tập đoàn Âu Thị, làng giải trí chỉ có một số đồng nghiệp và nghệ sĩ thân thiết cùng công ty với Doãn Hạ Mạt là được mời, còn có thêm mấy người bạn thân cùng học của Doãn Trừng.


Toàn bộ cánh phóng viên đều bị từ chối, công ty vệ sĩ đã phong tỏa con đường dẫn đến nhà thờ, đảm bảo hôn lễ diễn ra sẽ bình yên suôn sẻ, không bị quấy rầy.


“Chúc mừng cháu.”


“Cám ơn.”


“Chúc anh và cô Doãn mãi mãi hạnh phúc.”


“Cám ơn.”


“Chúc các bạn trăm năm hạnh phúc.”


“Cám ơn.”


“…”


Tại cửa lớn giáo đường, hầu hết những người khách bắt tay Âu Thần đều hơi chút giật mình khi nhìn anh. Rõ ràng anh đang rất vui, khuôn mặt lạnh lùng ngạo nghễ ngày thường đã không còn nữa, tựa như có ánh vàng bao phủ khắp thân người anh, đôi môi không giấu nổi niềm hạnh phúc hé lộ một nụ cười.


Âu Thần không chú ý tới những ánh mắt ấy.


Bên tai anh cứ vang lên những lời chúc mừng tuy hết sức bình thường nhưng lại khiến lòng anh như có những cơn sóng lớn ấm nóng dập dờn êm dịu. Và mỗi khi không có quan khách đến chúc mừng, anh lại bất giác đưa mắt nhìn chăm chăm vào con đường phía trước.


Thì ra…


Hương vị hạnh phúc lại ngọt ngào đến thế…


Trời quang mây tạnh.


Xa xa không một bóng mây.


Ánh nắng chói chang, nhuộm một lớp màu vàng rực ấm áp lên con đường dẫn đến giáo đường, hai bên đường có những luống hoa, đài phun nước, những bức tượng và bãi cỏ xanh rì.


Cơn gió mạnh khi nãy đã dịu đi rất nhiều.


Âu Thần nín thở sững sờ nhìn con đường dẫn đến giáo đường.


Nàng, sẽ mặc áo cưới, đi theo con đường, cùng anh bước vào lễ đường!


Chiếc BMW trắng gào rú chạy như bay trên đường!


Đờ đẫn nắm chặt vô lăng.


Lạc Hi thẫn thờ nhìn về phía trước.


Bỗng nhiên anh không biết bản thân nên đi đâu nữa, chẳng có nơi nào thuộc về anh cả, chẳng có nơi nào cần anh. Trước mắt như có làn sương mù dày đặc, anh nên đi đâu, trời đất rộng mênh mông như thế, chỉ có anh là dư thừa…


Cảnh vật ngoài cửa xe như ảo ảnh lướt qua hướng ra sau.


Doãn Hạ Mạt ngồi im lặng.


Trong xe ồn áo tiếng nói cười vui vẻ của Trân Ân và Tiểu Trừng nhưng những khung cảnh ồn ào náo nhiệt, ánh nắng bỗng làm mắt cô đau nhức, đau đến nỗi trước mắt hoa lên những đốm chấm vàng nhảy múa, Doãn Hạ Mạt từ từ khép mắt lại.


Trên con đường đẹp đẽ quanh co.


Chiếc Rolls-Royce trắng dài chạy chầm chậm.


Trong giây phút, chiếc xe xuất hiện phía cuối đường.


Cơ thể Âu Thần đột nhiên như bị ma làm hóa đông lại! Anh hít một hơi sâu, đôi mắt xanh đen sâu thẳm mà cháy bỏng!


Trên xe gắn vòng hoa kết những bông hoa hồng màu hồng phấn.


Gió nhẹ thổi qua.


Cánh hoa nhẹ nhàng lay trong ánh nắng.


Âu Thần sải bước hướng về chiếc xe!


Chiếc xe chầm chậm dừng lại trước giáo đường.


Mùa thu, lại có những chú bướm bay dập dờn trên vòng hoa hồng.


Từ trong giáo đường, quan khách nghe tin đã lũ lượt kéo nhau ra, họ ngạc nhiên nhìn cảnh tượng lãng mạn đẹp đẽ duy nhất này, thỉnh thoảng có người thốt lên những tiếng khen ngợi.


Tài xế mặc bộ đồng phục trắng kết nút vàng cung kính mở cửa xe.


Âu Thần chìa tay phải ra.


Một cánh tay trắng thon dài mang găng tay dài bằng tơ lụa màu trắng, chầm chậm từ trong cửa xe đưa ra, đặt lên tay Âu Thần.


Ánh mắt Âu Thần rực lửa đón chào Hạ Mạt.


Nắm chặt lấy tay cô!


Doãn Hạ Mạt bước ra khỏi xe, từ từ chậm rãi ngẩng đầu lên.


Trong ánh nắng chói chang, Doãn Hạ Mạt gần như không mở mắt nổi. Khăn voan trắng tinh lấp lánh ánh mặt trời, dưới vòng hoa bách hợp đội đầu, mắt cô xanh thẫm như nước biển, sắc môi hồng đỏ, nước da trắng ngần tựa như trong suốt, đôi mắt như viên ngọc hổ phách trong sáng hiền dịu. Không khí ngừng lưu chuyển, thời gian cũng như dừng trôi. Quan khách sững sờ ngắm nhìn, không ngớt trầm trồ khen ngợi cô dâu thuần khiết xinh đẹp như thiên thần, những chú bướm dường như cũng quên bay lượn.


Âu Thần da diết ngắm nhìn Doãn Hạ Mạt.


Sau đó…


Anh ôm ngang người cô, kéo cô vào vòng tay chìm đắm yêu thương của mình!


Trước giáo đường nguy nga tráng lệ.


Nắng ngập tràn.


Hai bên đường trải thảm cỏ xanh.


Trong sự ngạc nhiên và tươi cười của các quan khách, Âu Thần mặc lễ phục màu đen ôm ngang eo cô dâu mặc áo cưới trắng tinh trong lòng. Doãn Hạ Mạt hơi bối rối nép nào ngực Âu Thần, cô ngẩng đầu nhìn anh. Âu Thần vừa đi vừa cúi đầu nhìn Hạ Mạt, anh vui sướng như một đứa trẻ, đôi môi bỗng nở một nụ cười thật tươi, anh ôm cô thật chặt, nhanh nhẹn bước về hướng phòng nghỉ!


Cửa từ từ mở ra


Căn phòng tối om.


Rèm cửa sổ màu tím đậm che kỹ ánh nắng, tối đen như một cơn ác mộng, không có không khí, không có hy vọng, cơn ác mộng mãi mãi không thể tỉnh dậy. Lạc Hi thẫn thờ bước vào như bị mộng du, khóa trái cửa lại.


Trong phòng khách.


Anh đứng lặng rất lâu.


Sau đó.


Anh đi vào phòng tắm.


Mở vòi nước, dòng nước ấm nóng chảy ra mang theo một làn sương trắng lượn lờ, dòng nước chầm chậm chạy vào bồn tắm bằng đá hoa cương màu đen.


Trong phòng nghỉ của nhà thờ.


Doãn Hạ Mạt ngồi yên lặng trên chiếc sofa màu hồng đặt trước tấm gương trang điểm, nhãn cầu của cô tối đen khác thường, những đóa hoa trên vòng hoa đội đầu có mấy bông héo tàn.


Trước mắt quan khách và bạn bè thi thoảng lại gõ cửa vào chúc mừng, cô chỉ mỉm cười xã giao, dần dần nụ cười đó gần như đông kết lại trên khóe môi cô.


“Mệt chưa em?”


Âu Thần âm thầm quan sát thần sắc Doãn Hạ Mạt.


“Có hồi hộp không?”


Âu Thần lại hỏi.


Doãn Hạ Mạt chỉ muốn giữ nụ cười trên môi, không trả lời, nhưng khi nghe Âu Thần nói rất nhanh:


“Anh rất hồi hộp.”


Doãn Hạ Mạt hơi sững người, cô nhìn chăm chăm vào Âu Thần.


“Giống như là một giấc mơ vậy, anh sợ lúc nào đó sẽ đột nhiên tỉnh dậy…” Trước giờ Âu Thần là người chín chắn và điềm tĩnh, hình như tất cả mọi chuyện anh đều có thể kiềm chế được. Nhưng con người anh ngay lúc này đang tha thiết nhìn Doãn Hạ Mạt, đôi mắt chứa đầy niềm vui và hạnh phúc, xen lẫn một chút yếu đuối và bất an.


Trong lòng Doãn Hạ Mạt bỗng cuộn sóng, nhưng rất nhanh sau đó sóng lòng lại im lìm lặng lẽ.


“Không, cho dù chỉ là giấc mộng, em vẫn sẽ cùng anh làm đám cưới.”


Rất lâu sau, cô mới khẽ trả lời.


Tất cả là do cô lựa chọn, cho dù là một vở kịch, cô chỉ còn cách diễn đến cùng. Những đau đớn vì sự chọn lựa của cô, có thể đến hết cuộc đời này cô cũng không thể nào trả hết, điều mà cô làm được có lẽ chỉ là để cho những người khác bên cạnh cô được sống hạnh phúc.


Bồn tắm bị bao phủ bởi một làn sương trắng.


Bồn tắm hoa cương đen đã đổ đầy nước ấm nóng, Lạc Hi mặc một cái áo sơ mi mỏng và quần dài, bước vào bồn tắm như một cái máy. Anh thả lỏng cơ thể, nằm chìm trong nước, ngửa mặt nhìn thẳng lên trần phòng tắm. Trong bồn tắm hoa cương đen, trong sóng nước mờ mịt, khuôn

Từ khóa: Bong bóng mùa hè,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
5 chòm sao không bao giờ thừa nhận sai lầm của mình

Truyện Hay Cô Vợ Nhí Đáng Yêu Full

Truyện Ước Thành Thằng Khốn Nạn

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ

Trị Liệu Kí Ức