Anh thì anh không thể nào chịu đựng được những chữ “chia tay” trên mấy tờ báo kia. Anh lo sợ những chữ đó như là lời nguyền làm cho sợi dây kết nối cuối cùng giữa anh và cô cũng đứt luôn.
Chuông điện thoại di động lại vang lên phá vỡ cái tĩnh mịch trong đêm khuya.
Nghe tay phóng viên đầu dây bên kia hỏi một hồi, Lạc Hi thở sâu, hạ giọng nói:
“… Không, tôi và Hạ Mạt không chia tay.”
***
“Chị, chị với anh Lạc Hi… vẫn ổn chứ?”
Đêm khuya, Doãn Trừng ngồi dựa người trên giường bệnh. Cậu nhìn chị lặng lẽ đứng bên cửa sổ, do dự một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nữa cậu mới khẽ hỏi.
Mấy ngày hôm nay chị cậu ở luôn trong bệnh viện, chỉ khi đêm thật khuya và cậu đã ngủ say chị mới về nhà dọn dẹp, ngoài ra chẳng rời bệnh viện lấy nửa bước, cũng không thấy chị nghe cuộc điện thoại nào. Nhưng mà, chị trông ngày một hao mòn, xanh xao, chị thường đứng thẫn thờ bên cửa sổ, đôi mắt nhìn vào khoảng không xa xăm khiến Doãn Trừng sợ hãi.
Là tại anh Lạc Hi sao?
Tại những tin đồn về anh Lạc Hi sao?
Từ hôm nhìn thấy bức ảnh ở trên báo, lần nào Trân Ân tới, Doãn Trừng cũng hỏi đến chuyện liên quan tới anh Lạc Hi. Trân Ân cũng lén đem mấy tờ báo đến cho Doãn Trừng đọc. Càng ngày Doãn Trừng càng thấy lo, chẳng lẽ anh Lạc Hi đã chia tay với chị mình thật sao?
Doãn Hạ Mạt thu ánh mắt bên ngoài cửa sổ về, cô từ từ xoay người lại nhìn cậu em, toàn thân cô bị bóng đêm che phủ, Doãn Hạ Mạt nhìn Thẩm Tường, ánh mắt sáng như ánh trăng.
“Hỏi cái đó để làm gì?”
Doãn Trừng ngớ người, ngực đau nhói: “Chị…”
Doãn Hạ Mạt nhẹ nhàng nói: “Chị nói rồi, em chỉ cần dưỡng bệnh cho khỏe đừng nghĩ đến những việc khác.”
“Nhưng mà…”
“Đừng nghĩ đến những chuyện không liên quan đến em.” Cô ngắt lời Tiểu Trừng. Thấy bình dịch truyền còn non một nửa, Doãn Hạ Mạt nói: “Em ngủ trước đi, chờ lát bình dịch hết chị đi kêu y tá thay bình khác”.
Doãn Trừng lúng túng nhìn chị: “Chị, chị sao thế?”.
Hai ngày rồi chị nói chuyện với cậu như người xa lạ, khách khí và xa cách. Rõ ràng chị đang ở ngay bên cậu mà như xa cách vô tận.
“…”
“Chị… chị lại gần đây một chút… được không?”
Doãn Trừng khe khẽ khẩn cầu.
Doãn Hạ Mạt do dự một chút rồi lặng lẽ đi tới bên giường bệnh. Trong phòng bật điều hoà nên hơi lạnh. Doãn Hạ Mạt giũ giũ cái chăn mỏng rồi kéo lên phủ trùm qua hai tay lên tới vai Tiểu Trừng, Tiểu Trừng đột ngột giơ tay ra túm chặt lấy chị, bàn tay cậu lành lạnh.
“Chị…”, Doãn Trừng cười chua xót, đôi môi nhợt nhạt run nhẹ, “… chị có biết không… em rất sợ…”
Doãn Hạ Mạt cắn môi, rồi nói: “Đừng sợ, bệnh của em nhất định sẽ khỏi”.
“… Sợ chị cứ giận em như thế này… Chị, chị đang giận em có phải không?” Hàng lông mi dài che khuất khoé mắt đang ngấn lệ của Doãn Trừng. “… Vì em đã giấu chị… nên chị giận… nên chẳng nói chuyện gì với em… có tâm sự gì cũng không chia sẻ với em…”
Doãn Hạ Mạt lặng lẽ nhìn cậu em, đôi mắt đầy xót xa thương cảm, rất lâu, rất lâu cô không nói gì.
Mấy ngón tay của Doãn Trừng càng lúc càng lạnh.
Doãn Trừng nhìn chị, trong lòng bối rối thương cảm, nét mặt trở nên rầu rĩ.
Doãn Hạ Mạt khẽ thở dài nói: “Em sợ chị lo lắng nên không nói với chị, vậy thì chị sợ em lo lắng nên nếu có điều gì chị cũng không cần phải kể cho em như thế được không?”.
“Chị!”
“Em có thấy như thế là tàn nhẫn lắm không?… Chị cứ nghĩ rằng bệnh của em đã được chữa khỏi, đột nhiên phát hiện ra hoàn toàn không phải như vậy… chị phải làm sao đây?… Em bảo chị… phải làm sao đây…?!” Đôi mắt Doãn Hạ Mạt ngấn lệ.
“Em xin lỗi! Em cứ nghĩ em có thể bình phục, đến lúc chị biết thì em có thể đã khoẻ lên rồi…”
“Tiểu Trừng, em có biết không?” Doãn Hạ Mạt mỉm cười với cậu em. “Chị cũng rất sợ.”
“Chị…”
“Chị sợ chỉ còn mình chị lẻ loi trên thế giới này.” Đôi mắt cô long lanh. “Mẹ mất rồi, chị chỉ còn có em, chỉ có em là người thân của chị. Em còn quan trọng hơn cả sinh mạng chị, hơn cả những gì chị có. Nếu có thể đổi được sức khỏe của em thì cho dù có phải đánh đổi như thế nào, thậm chí có phải xuống địa ngục cũng cam tâm tình nguyện…”
“Chị, em xin lỗi…” Doãn Trừng nắm chặt tay chị.
“Hai chị em mình phải dựa vào nhau để mà sống, lúc em bị bệnh giày vò khốn đốn, chị cần phải chăm sóc em, lúc em chữa bệnh chị cần phải ở bên em…” Một giọt nước mắt từ từ trào ra, Doãn Hạ Mạt vẫn tuyệt nhiên nhìn em mình, dường như giọt nước mắt đó không phải của cô. “… Em là cuộc sống của chị, lẽ nào em không biết điều đó sao?”
Nước mắt Doãn Hạ Mạt từ từ lăn xuống gò má.
“Nếu như có một ngày em đi rồi, chị không được chăm sóc em… em cảm thấy chị sẽ như thế nào đây? Cảm thấy em là đứa em tốt nhất trên đời, tất cả đều không cần chị phải bận tâm sao?… Hay là em hy vọng chị sẽ chết cùng với em?…”
Doãn Trừng kinh hãi lặng người!
Từ nhỏ đến lớn cậu chưa hề thấy chị mình khóc. Chị như cây đại thụ, cho dù bão táp phong ba vẫn mãi mãi ngẩng cao đầu.
“Chị! Em xin lỗi, em xin lỗi…”
Doãn Trừng đau đớn vội vàng dùng tay lau nước mắt cho chị. Những giọt nước mắt long lanh lành lạnh, lạnh từ đầu ngón tay thấu tới tim cậu.
“Tất cả là lỗi của em, chị… em sợ chị lo lắng… em sợ chị buồn… từ khi em được sinh ra đến giờ, chị làm bất cứ điều gì đều là vì em… nhưng ngược lại, em luôn thấy mình làm liên luỵ đến chị… chị… em muốn chị sống thật vui vẻ, giống như những người con gái cùng trang lứa khác, thích cười là cười, muốn khóc là khóc… Có lúc em đã ghen tị với chị Trân Ân… vì sao chị ấy có thể tươi cười một cách vui vẻ đến thế, còn chị thì hoàn toàn ngược lại…”
“Đồ ngốc…”, nước mắt lặng lẽ lăn trên má Doãn Hạ Mạt, “Chị chỉ cần được sống bên em là chị đã rất vui, rất hạnh phúc rồi…”
“Thế nhưng, như thế vẫn chưa đủ…”, Doãn Trừng cố gắng dùng tay lau nước mắt trên mặt chị mình, “… Hồi đầu em không muốn chị tham gia giới showbiz, không muốn chị vì tiền thuốc của em mà bước chân vào cái thế giới hỗn loạn đó… nhưng… chị… chị thật tuyệt vời… chị là một nghệ sĩ xuất sắc… chị xuất hiện như ánh mặt trời rực rỡ chói loà của mùa hè… tuy luôn vấp phải những sóng gió, nhưng em cảm thấy chị vui vẻ thật sự… nếu như chị biết bệnh của em nặng thêm, chị có thể sẽ bỏ tất cả những thứ đó… nhưng… em không thể mãi mãi trói buộc chị bên mình… em muốn cả thế giới này biết… chị của em đẹp như vậy, xuất sắc như vâỵ…”.
Doãn Trừng khẽ nói tiếp:
“… Em muốn chị là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời, không chỉ có cậu em trai này mà còn có cả người chị yêu, có cả sự nghiệp mà chị yêu thích… có như thế… thì cho dù một ngày nào đó em có ra đi… thì chị vẫn tiếp tục vui vẻ mà sống…”
Tiếp tục vui vẻ mà sống…
Doãn Hạ Mạt sững sờ nhìn cậu em trai.
“Em có muốn biết không?”
“…?”
“Nếu em đi rồi thì chị sống thế nào đây…” Doãn Hạ Mạt bần thần nói, nước mắt đã làm mắt cô giống như ngôi sao lạnh lẽo giữa bầu trời đêm. “… Có thự

