Bạn tôi tình tôi – Marc Levy - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Bạn tôi tình tôi – Marc Levy (xem 1718)

Bạn tôi tình tôi – Marc Levy

cậu đây? Mathias hỏi và rời mắt khỏi cuốn sách của mình.
– Chẳng gì cả, tớ rẽ qua tí thôi, xem tình hình thế nào.
– Mọi chuyện đều ổn cả, cám ơn cậu, anh vừa nói vừa lật một trang trong cuốn sách.
– Cậu có nhiều khách không?
– Chẳng có ma nào, sao thế?
– Tớ chán quá đi mất, Antoine thì thào.
Antoine lật ngược tấm biển nhỏ treo ở cửa kính ra vào sang mặt “đóng cửa”.
– Đi nào, tớ đưa cậu đi một vòng.
– Tớ tưởng cậu bận bù đầu kia mà?
– Thôi đừng có cãi vã suốt như thế!
Antoine ra khỏi hiệu sách, đến ngồi trên ôtô của mình đậu trước cửa hàng và bấm còi hai lần liền. Mathias đặt cuốn sách xuống, càu nhàu và bước ra phố với anh bạn.
– Đi đâu đây? Anh vừa hỏi vừa trèo lên chiếc xe mui tháo.
– Trốn hiệu sách đi chơi.
Chiếc Austin Healey chạy ngược lên Queen’s Gate, băng qua Hyde Park và chạy về phía Notting Hill. Mathias tìm được một chỗ ở cổng chợ Portobello. Vỉa hè bị các quầy hàng của những người buôn bán đồ cũ lấn chiếm. Họ đi xuống phố, dừng lại trước mỗi gian hàng. Tại quầy của người bán quần áo cũ, Mathias thử một chiếc áo vest có đường kẻ to bự và chiếc mũ cát-két hợp gam màu với nhau, anh quay lại để hỏi ý kiến Antoine. Anh này đã lánh đi xa rồi, vì quá ngượng nếu cứ ở sát bên cạnh. Mathias treo lại chiếc áo lên mắc và tuyên bố với cô bán hàng rằng Antoine chẳng có tí gu nào cả. Họ ngồi lại ở ngoài hiên quán bar Electric. Hai phụ nữ trẻ đẹp đi xuống phố trong trang phục mùa hè. Ánh mắt chạm nhau, các cô mỉm cười với họ lúc đi qua đường.
– Ôi tớ đã quên mất rồi, Antoine nói.
– Nếu đó là cái ví tiền của cậu thì đừng lo, tớ bao, Mathias vừa nói vừa lấy hoá đơn thanh toán đặt trong đĩa.
– Đã sáu năm rồi tớ toàn khoác bộ quần áo gà trống nuôi con này, và tớ chợt nhận ra rằng mình thậm chí còn chẳng biết phải làm thế nào để tiếp cận một phụ nữ nữa. Một ngày nào đó con trai tớ sẽ bảo tớ dạy cho nó cách tán gái thì có lẽ tớ sẽ chẳng thể trả lời nó nổi. Tớ cần đến cậu, có lẽ cậu phải dạy cho tớ lại từ đầu.
Mathias uống một hơi cốc nước cà chua của mình và đặt cốc lên mặt bàn.
– Cần phải hiểu rõ là cậu muốn gì, cậu không cho đàn bà bước vào nhà chúng ta kia mà!
– Chuyện đó chẳng có gì liên quan cả, tớ nói với cậu về chuyện quyến rũ phụ nữ kia mà, nhưng thôi, bỏ qua đi!
– Toàn bộ cốt lõi hả? Tớ cũng vậy, đã quên sạch rồi, anh già ạ!
– Thật sự mà nói, tớ cho rằng tớ cũng chưa bao giờ biết rõ cả! Antoine thở dài.
– Với Karine thì cậu đã biết rõ rồi còn gì, không phải vậy à?
– Karine đã sinh cho tớ một đứa con trai và sau đó cô ấy đã ra đi chăm sóc lũ con của những người khác. Thế là thành công về mặt tình cảm rồi còn gì, có cái tốt hơn rồi, đúng không? Thôi đi nào, về làm việc đi.
Họ rời quán bar và đi ngược lên phố, sánh vai nhau.
– Cậu không bực nếu tớ thử lại cái áo vest ấy một lần nữa chứ, và lần này cậu cho tớ biết ý kiến của cậu nhé!


– Nếu cậu thề sẽ mặc nó trước mặt lũ trẻ của chúng ta, thì chính tớ sẽ mua tặng cậu!
Khi quay trở về South Kensington, Antoine đậu chiếc Healey trước văn phòng mình. Anh tắt máy và chờ vài giây trước khi ra khỏi xe.
– Tớ xin lỗi vì chuyện tối qua, có thể tớ đã hơi quá đà.
– Không, không mà, an tâm đi, tớ hiểu phản ứng của cậu, Mathias nói với một giọng khô khan.
– Cậu đang không thực lòng đấy nhé!
– Đúng đó, tớ đâu có thực lòng!
– Tớ vẫn biết thế mà, cậu vẫn còn bực mình!
– Này Antoine, nếu cậu có điều gì muốn nói về chủ đề này thì nói đi, bây giờ, tớ thực sự đang có việc phải làm!
– Tớ cũng vậy, Antoine nói tiếp trong lúc ra khỏi chiếc xe mui tháo.
Và trong khi anh đi vào phòng làm việc của mình, anh nghe thấy giọng Mathias ở sau lưng.
– Cám ơn đã rẽ qua, điều ấy làm tớ thấy xúc động.
– Tớ không thích khi chúng ta cãi nhau, cậu biết đấy, Antoine vừa trả lời vừa quay lại.
– Tớ cũng không thích thế.
– Vậy thì đừng nói về chuyện ấy nữa, nó đã ở phía sau chúng ta rồi.
– Đúng thế, đã ở phía sau chúng ta, Mathias tiếp tục.
– Tối nay cậu có về muộn không?
– Sao thế?
– Tớ đã hứa với McKenzie sẽ dẫn anh ta đi ăn tối tại nhà hàng của Yvonne… để cám ơn anh ta đã đến nhà làm giúp, nên nếu cậu có thể giữ được lũ trẻ thì hay quá.
Khi quay về hiệu sách của mình, Mathias nhấc máy và gọi cho Sophie.
* * *
Điện thoại reo. Sophie xin lỗi người nữ khách hàng của mình.
– Tất nhiên là em có thể mà, Sophie nói.
– Điều ấy không làm phiền em chứ? Mathias nhấn mạnh ở đầu dây bên kia.
– Chẳng giấu gì anh, em chẳng thích thú gì cái ý tưởng nói dối Antoine cả.
– Anh không yêu cầu em nói dối hắn, mà chỉ không nói gì cho hắn biết thôi.
Đối với Sophie, ranh giới giữa nói dối và không nói thì rất mong manh, tuy nhiên cô đã chấp nhận việc mà Mathias nhờ cô. Cô sẽ đóng cửa hàng sớm một chút và đến gặp anh vào quãng bảy giờ. Mathias gác máy.
Chương 7
Yvonne tận dụng khoảng thời gian vắng khách của buổi chiều để sắp xếp lại nhà kho dưới hầm. Bà nhìn thùng hàng trước mặt mình, Château-labe-gorce-zédé là loại rượu vang yêu thích nhất của bà và bà đã bảo quản hết sức cẩn thận những chai thật quý hiếm đó, để chỉ dùng vào những dịp long trọng. Nhưng những dịp long trọng thì bà đã chẳng có để mà ăn mừng từ nhiều năm nay rồi. Bà đưa tay chà lên lớp bụi mỏng phủ trên lớp gỗ, xúc động nhớ lại buổi tối tháng năm ấy, ngày mà Manchester United đã giành được cúp nước Anh. Cơn đau bỗng nhói lên ở đáy ngực bà mà không có triệu chứng gì trước. Yvonne bẻ gập người lại tìm kiếm không khí mà tự nhiên bà cảm thấy thiếu. Bà dựa vào chiếc thang dẫn lên phòng và tìm thuốc uống trong túi chiếc tạp dề của mình. Những ngón tay co cứng phải vật vã mới giữ được lọ thuốc. Khó nhọc lắm bà mới mở được nắp hộp, dốc ra ba viên vào lòng bàn tay và bỏ chúng vào sâu trong họng, đầu ngả ra phía sau để dễ nuốt hơn.
Rã rời vì đau đớn, bà ngồi ngay xuống sàn nhà và đợi cho hoá chất hoạt động. Nếu Đấng Tối cao không muốn mình ngày hôm nay, bà tự nhủ, thì tim mình hẳn sẽ dịu lại trong vài phút nữa và mọi sự sẽ lại suôn sẻ; bà vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Bà tự hứa lần sau sẽ chấp thuận lời mời đến Kent chơi của John, nếu như ông còn tiếp tục mời nữa, vì bà đã từ chối nhiều lần rồi. Cho dù có ngượng ngùng, cho dù có từ chối lần này lần khác, bà vẫn thấy nhớ người đàn ông ấy. Thậm chí, thật điên khùng, là bà lại nhớ ông ấy đến thế. Vì vậy phải chăng là mọi người cứ phải sống xa nhau để người này hiểu được vị trí mà mình chiếm giữ trong cuộc sống của người kia? Mỗi buổi trưa, John đến ngồi trong phòng ăn, liệu John có nhận ra đĩa ăn của mình thật khác với đĩa của những khách hàng khác không?
Ông hẳn đã phải đoán ra điều ấy, John là một người đàn ông thận trọng, cũng kín đáo như bà, nhưng ông là người có trực giác. Yvonne hoan hỉ vì Mathias đã tiếp quản hiệu sách của ông. Khi John thông báo với bà là sẽ nghỉ hưu, thì chính bà đã gợi ý về một người kế nhiệm, để kết quả làm việc của cả một đời người không bị tan biến đi. Vả lại, bà đã nhận thấy đây là một dịp hoàn hảo để Mathias

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cảm ơn anh vì đã chọn em chứ không phải mấy ông bác sĩ nạo phá thai

Tình Yêu Đôi Khi Không Chỉ Đơn Giản Là Yêu, Mà Tình Yêu Còn Là Nhiều Hơn Thế

Thơ Radio: Em muốn là cô gái của riêng anh

Vừa báo có thai bạn trai gửi tin nhắn ngày anh cưới vợ, cô gái uất hận lao tới nhà người yêu làm cho ra nhẽ và cái kết sốc

49 ngày con trai, mẹ ra thăm mộ con thì thấy mảnh giấy cháy dở rơi trên tấm bia, đọc nó xong thì bà trở nên…