Ánh trăng không hiểu lòng tôi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Ánh trăng không hiểu lòng tôi (xem 4545)

Ánh trăng không hiểu lòng tôi

o cậu thì cậu bảo mình hiếm khi gửi tin nhắn nên có việc gì cứ gọi điện thoại là được mà?”.


Anh chàng đồng nghiệp lắm lời ban nãy lại chen vào: “Đương nhiên là khi ngại không nói bằng miệng được thì mới dùng tay bấm bấm rồi. Diệp Quân à, chắc không phải là gửi tin tình tứ cho bạn gai đó chứ?”.


Diệp Quân vốn định phủ nhận nhưng từ “không” đến cửa miệng rồi như bỗng nghĩ ngợi gì, cậu cười, nuốt câu đó xuống, đỏ mặt chẳng nói chẳng rằng. vẻ mặt khả nghi như thế khác nào ngầm thừa nhận. Đó đúng là một tin mới chấn động đám đồng nghiệp đã ở cạnh cậu bấy lâu, mấy đồng nghiệp nam trên xe cứ trên ghẹo, đòi cậu phải mô tả tỉ mỉ “quá trình phạm tội”, đặc biệt là “tình tiết phạm tội”. Diệp Quân tâm trạng rất vui nên dù bị bọn họ cười đùa mà chỉ cười, không nói gì.


Tiểu Lý mặt hơi biến sắc, sa sầm lại, không nói câu nào nữa. Đám đồng nghiệp đùa giỡn đủ rồi, thấy “phần tử phạm tội” quá kín tiếng thì cũng bỏ cuộc, Diệp Quân xem như được tha bồng. Tin nhắn cậu đã gửi đi nhưng di động sau đó không có chút động tĩnh nào. Suốt đoạn đường, cậu cứ lôi di động ra xem có tin trả lời hay không, mỗi lần như thế đều thấy hơi thất vọng trong lòng. Cậu biết cồ rất bận rộn, có lẽ không có thời gian trả lời cậu chăng? Thế cũng không sao, Diệp Quân chỉ muốn trò chuyện với cô nhưng nhất thời xấu hổ không dám gọi điện.


Khi tâm trạng đã ổn định, cậu sực nhớ mình đã vồ thức nhìn thấy danh sách cuộc gọi trong chiếc di động cũ cô để ở đầu giường, cảm giác quen thuộc ấy khiến cậu cảm thấy hoảng hốt. số điện thoại mà bốn năm trước Trần Kiệt dùng chứng minh giả để làm bao nhiêu nhỉ? 134… mấy số giữa là gì thì cậu không tài nào nhớ được. Cậu càng cố gắng muốn lật tìm nó ra trong ký ức thì càng thấy trí nhớ mình không đáng tin. Nhất định là do cậu nghĩ nhiều quá rồi, Hướng Viễn khi ấy đã tự nói với cậu, bọn bắt cóc ngoài cuộc điện thoại từ ngày đầu tiên thì không còn liên lạc với cô nữa, cô không có lý do gì để lừa dối cậu, hoàn toàn không có khả năng đó!


Cứ thế nghĩ ngợi suốt trên đường đi, cuối cùng đã sắp đến nơi làm việc. Những người trong đội đều đến phòng họp, Diệp Quân đang đi bỗng dừng lại, gọi cô gái đang đi trước cậu mấy bước chân: “Tiểu Lý, khoan đã!”.


Tiểu Lý nghi ngại dừng chân, quay đầu lại, hỏi với vẻ lãnh đạm: “Có chuyện gì?”.


“Đến đây một chút được không? Tồi có chuyện muốn hỏi cậu.” Lúc nói, Diệp Quân tỏ ra vẻ do dự băn khoăn.


Trong phòng họp đã có người giục giã, Tiểu Lý tuy ra vẻ không tình nguyện lắm nhưng vẫn ở lại.


“Có gì thì nói đi.” Lúc nói câu này, giọng điệu của cô đã hòa hoãn hẳn, nét nghi ngại trên mặt Diệp Quân khiến cô nhìn thấy chút hy vọng.


“Tôi không nhớ rõ số điện thoại tạm thời mà đạt trước chúng ta điều tra ra Trần Kiệt đã dùng chứng minh giả để làm, cậu có còn nhớ không?” Diệp Quân không thể đợi đến lúc lật lại hồ sơ vì Tiều Lý là người phụ trách những tài liệu đó và là người trực tiếp điều tra vụ việc này.


Tiểu Lý cố gắng kìm nén sự thất vọng của mình nhưng không để nó lộ ra ngoài mặt, tâm trạng lại lần nữa rơi xuống đáy vực.


“134xxxx7714”, Tiểu Lý cứng nhắc nói xong mấy con số đó, ngữ điệu và vẻ mặt đều rất lạnh lẽo, “còn chuyện gì không? Tồi phải đi họp rồi”.


Diệp Quân không nói gì, hình như cũng không chú ý đến Tiểu Lý đã tức tối bỏ đi. Thì ra không phải trí nhớ của cậu có vấn đề, thực ra cậu nhớ rõ nhưng mong rằng mình đã nhớ sai. Hướng Viễn có chuyện giấu cậu, ít nhất thì trong vụ án anh trai mất tích là thế. Tại sao cô phải làm như vậy? Diệp Quân không dám nghĩ tiếp, chỉ thấy toàn thân lạnh cóng. Không, nếu có chuyện mà cô không nói ra thì nhất định là do nỗi khổ và nguyên nhân bất đắc dĩ nào đó, những việc Hướng Viễn làm đều vì muốn tốt cho Diệp gia, tốt cho anh… cũng là tốt cho cậu.


“Diệp Quân, còn đứng đó dùng dăng làm gì thê?”


Vị lãnh đạo mang một tập tài liệu đi ngang qua Diệp Quân, hỏi với vẻ ngờ vực.


Diệp Quân như sực tỉnh: “ồ, đến đây”.


Chương 57: Tất Cả Đều Là Ám Ảnh


Vừa dứt lời, cô liền cười lởn, cười mãi, chính mình cũng cảm thấy thê lương. Tiền là gì? Tiền là thử khốn kiếp! Nhưng ai cũng yêu thương thứ khốn kiếp đó, đến chết cũng không buông được!


Sau khi Ồn định chỗ ngồi, mọi người bắt đầu phân tích tình tiết vụ án. Lại là một vụ án giết người, người chết là một người đàn ông trung niên, do phần mặt bị hủy hoại nghiêm trọng, trên người lại không có vật gì chứng minh được thân phận nên tạm thời vẫn chưa thề xác định danh tánh. Căn cứ vào tình trạng thi thể, có thể đoán thời gian tử vong là vào khoảng mười hai giờ trưa hôm qua. Người chết trước đó bị vật nặng đập rất mạnh, vết thương chí mạng ở sau gáy, có một mảnh xương nhỏ còn lõi hẳn ra ngoài, vết thương trên mặt tuy nghiêm trọng, khiến phần mặt bị tổn hại không thể nhận được được nhưng nguyên nhân tử vong là do phần gáy đã bị đánh mạnh. Từ vết thương có thề nhận tháy hung khí không thuộc dạng thường gặp như gậy gỗ hoặc ống sắt, mà là một vật cứng có góc cạnh không rỗ hình dạng.


Thi thể được bà chủ nhà phát hiện khi đi ngang qua một căn phòng trọ của mình ở khu ngoại thành, hoàn toàn nhờ vào sáng sớm hôm nay. Lúc ấy, bà ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, cảm thấy nghi ngờ nên mới gõ cửa nhưng bên trong vẫn không có phản ứng.


Bà chủ sợ xảy ra chuyện nên dùng chìa khóa riêng của mình đề mở cửa. Vừa bật đèn lên, bà lão gần bảy mươi tuổi suýt nữa ngất đi vì sợ hãi: trong phòng rất bừa bộn, mặt đất đọng một vũng máu lớn, một người mặt mũi dập nát nằm ngay chính giữa vũng máu. Bà lão sợ chết điếng, khóc lóc kêu gào chạy ra ngoài cầu cứu, mọi người vội vã báo cảnh sát. Chưa đến bảy giờ, cảnh sát đã áp ngay đến hiện trường, bước đầu có thể phán đoán căn phòng trọ này chính là hiện trường đầu tiên xảy ra án mạng.


Theo lời khai của bà chủ nhà, đông nghiệp của Diệp Quận biêt được căn phòng này do một cặp vợ chồng trẻ thuê. Hai người tuy thường xuyên cãi vã nhưng chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô gái hiện giờ bụng đã to, còn chàng trai nghe nói làm ở ga tàu nhưng có một dạo gần đây không thấy anh ta đi đâu, có lẽ do vợ sắp lâm bồn nên ở nhà chăm sóc.


Có người hàng xóm gan dạ sang xác nhận thi thề, một mực khẳng định đó không phải là anh chồng vì chàng trai ấy nhìn rất đàng hoàng, cao và gầy, còn thi thể kia tuy không nhìn rõ mặt nhưng thể hình thì rõ ràng thấp hơn. Quả nhiên, sau khi cảnh sát kiểm tra kỹ càng cũng phát hiện ra độ tuổi của người chết không phù hợp với anh chàng trọ trong căn phòng này.


Tuy trong phòng rất bừa bộn nhưng không có dấu tích bị cướp. Mọi thứ chứng minh thân phận của người ở trọ cũng không thấy đâu, những thứ rơi vung vãi trên sàn đa phần là quần áo, hai vợ chồng ấy cũng biến mất tăm. Từ tình hình cô gái sắp lâm bồn mà phán đoán thì không thể có biến cố gì to lớn được vì bình thường họ có đi đâu cũng không vội vàng như thế, mà nghe nói kinh t

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Thần Chết Đáng Yêu

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

Truyện Nhật Ký Anh Yêu Em Voz Full

Đọc Truyện Yêu Người Cùng Tên Voz Full

“Bố cứ đi công tác là mẹ rên ư ử cả đêm”