7788 em yêu anh - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polaroid

7788 em yêu anh (xem 2794)

7788 em yêu anh

h đầu, vào lớp rồi dựa người vào bàn thở hổn hển, hỏi Khanh Khanh: “Có phải là Shawn vẫn thích chị không? Chẳng phải là đã từ bỏ ý định rồi sao? Lần trước em đã thấy có vấn đề, ai nói anh ta và cô giáo dạy nhạc kết nhau, chị xem rõ ràng là…”.


“Chị không biết, không nói nữa”. Khanh Khanh vờ ngây thơ, giao việc cho Nọa Mễ làm, còn mình thì ngồi ở bàn làm việc check mail. Chuyện xảy ra ở lễ Giáng sinh năm ngoái, mỗi lần nhớ đến cô lại thấy buồn, nói là quên đi nhưng vẫn còn một vết thương nhỏ chưa lành, dù sao thì lớn bằng ngần này tuổi, đó là lần đầu tiên cô bị người khác giới cưỡng hôn như thế.


Bữa phụ buổi chiều các em nhỏ ngồi thành hàng dài ăn hoa quả. Khanh Khanh ngồi bên giá sách tìm truyện thiếu nhi, chuẩn bị sau khi tan ca đến nhà Tiểu Hổ dạy phụ đạo. Có người gõ cửa kính, là cô phụ trách, trên tay còn giơ một tấm biển nhỏ đứng ngoài phòng học.


Khanh Khanh đặt đồ xuống, lau tay rồi chạy ra ngoài. Theo quy định của nhà trường, mỗi lần nhìn thấy cô phụ trách giơ biển thì thông thường không phải là chuyện tốt đẹp. Quả nhiên cô bị đưa tới phòng y tế, rất nhiều bác sĩ và y tá mà cô không quen đứng ở đó. Cô trợ giảng lớp mẫu giáo lớn bị thủy đậu khi bệnh dịch bùng phát đứng trong góc. Cô gái người Mỹ mười tám, mười chín tuổi, vết sẹo thủy đậu trên khuôn mặt tròn xoe vẫn chưa mờ đi. Chú Sam, bác sĩ chính trong trường mỉm cười với hai người bọn họ, nói rõ lý do. Khanh Khanh vừa nghe mặt đã xịu xuống.


Khi về lớp, Khanh Khanh bước đi có chút tập tễnh, mông bị tiêm một mũi, chính y tá Susi đã tiêm cho cô. Cô vừa vào cửa đã thấy cặp song sinh cầm dưa hấu đuổi đánh nhau, lại còn lấy thìa uống trà làm vũ khí ném qua ném lại. Nọa Mễ không can được, một mình trông bên trái thì quên bên phải, mới có vài phút mà lớp học đã loạn cả lên, ba đứa trẻ khóc quấy. Khanh Khanh muốn ngồi xuống tìm truyện nhưng không thể không ra tay can thiệp.


Cặp song sinh là con của ông đại sứ, bình thường rất được nuông chiều. Anh trai Anish lại rất thích bắt nạt em gái Anisha, cứ dạy dỗ khuyên bảo xong, chưa đầy hai hôm sau là lại đâu vào đấy. Những biện pháp thường dùng như phê bình miệng hoặc không cho tranh dán đã được áp dụng nhưng không có tác dụng gì, cuối cùng Khanh Khanh đành phải đưa chúng đến “góc phạt” trong lớp, lấy hàng rào bằng nhựa ngăn lại, phạt chúng “đứng nhìn” mười phút. Phạt học sinh hư làm gương, những em ném thìa, không chịu ăn dưa hấu đều trật tự, một số em còn xếp gọn hạt dưa mà mình nhổ ra, sợ mình cũng bị nhốt vào hàng rào.


Khi cả lớp đã trật tự, Khanh Khanh ung dung quay về giá sách tìm truyện. Cô làm việc suốt ngày lại còn bị tiêm một mũi, vịn vào tủ sách đứng dậy cảm thấy lưng đau ê ẩm, không thể đứng thẳng được.


Sau khi đưa bọn trẻ lên xe, Nọa Mễ quay lại thấy Khanh Khanh ngồi cạnh bàn làm việc, vẻ mặt chất chứa tâm sự, liền đặt đồ chơi trên tay xuống, lại gần nói chuyện với cô: “Lúc nãy cô trợ lý gọi chị ra ngoài có chuyện gì? Chị sao thế, hay là vì Shawn?”.


“Không”, Khanh Khanh bỏ móng tay đang cắn dở một nửa xuống, gượng cười và nói, “Chị lên thư viện tầng trên tìm sách tiếp đây, lát nữa nói chuyện, em dọn đồ chơi đi”.


“Vâng”.


Vốn dĩ là một ngày rất bình thường, không có hoạt động ngoại khóa nên khá thoải mái, nhưng Khanh Khanh lại thấy lòng mình rối như tơ vò, biết bao nhiêu tâm sự rối bời chất đầy trong lòng cô, thêm vào đó là đau lưng, lúc ngồi xuống tìm sách cô không khỏi thở dài hai tiếng.


Tiểu Hổ đã khỏi bệnh hai hôm rồi nhưng vẫn không chịu đến trường mẫu giáo. Dường như lý do là vì trên mặt trên người vẫn còn rất nhiều sẹo thủy đậu, sợ bị những bạn khác chê cười. Mrs Phí gọi điện đến, đặc biệt dặn dò Khanh Khanh nên phụ đạo riêng cho Tiểu Hổ sớm một chút, giúp nó khắc phục trở ngại tâm lý, quay lại trường mẫu giáo. Nhưng ngoài việc chuẩn bị đầy đủ truyện tranh, Khanh Khanh không dám chắc lắm về việc chữa trị bệnh tâm lý cho Tiểu Hổ. Nó vốn là một cậu bé không hòa đồng, lầm lì ít nói, rất dễ vì mắc bệnh khiến bệnh tự kỷ ngày càng nặng hơn. Khanh Khanh học hỏi thầy giáo ngoại quốc dạy phụ đạo tâm lý cho Tiểu Hổ. Anh ta đưa cho cô một đống sách tâm lý về nghiên cứu, nhưng phương pháp thực tế thì lại chẳng có. Khanh Khanh tìm đọc tài liệu giáo học pháp của Montessori(*), trong đầu chốc chốc lại nảy ra những ý tưởng rất hay nhưng lại nhanh chóng bị bản thân mình phủ định.


Khanh Khanh ôm tập tài liệu vừa tìm được xuống dưới, không muốn lại gặp Shawn ở cầu thang. Lần này có muốn tránh cũng không tránh được, quay người bước đi cũng rất kỳ lạ. Cô chỉ có thể cúi đầu bước thật nhanh xuống cầu thang. Trong đại sảnh có không ít phụ huynh tiểu học, cô nghĩ rằng Shawn không dám giở trò trước mặt nhiều người.


Cô đang mải nghĩ, lại bước quá nhanh, không chú ý dưới chân, sau khi giẫm vào một miếng vỏ chuối mới phát hiện ra. Đáng tiếc là đã quá muộn, không thể rụt chân lại được nữa. Khanh Khanh lại ôm quá nhiều sách, bất chợt mất thăng bằng, người nghiêng sang một bên. Cô hét lên một tiếng thất thanh trước mặt mấy chục phụ huynh rồi ngã lăn xuống mấy bậc thang cuối cùng.


Phí Duật Minh đang đứng trong đại sảnh xem ảnh tập thể của các lớp treo trên tường. Anh dễ dàng nhìn thấy Tiểu Long trong bức ảnh tập thể của bốn lớp mẫu giáo lớn. Tiểu Long là một cậu bé rất thích thể hiện bản thân, mặc đồng phục trường mầm non đứng giữa hàng thứ nhất, chống tay ngang hông, cười rất khoái chí. Sau đó anh tìm Tiểu Hổ nhưng mất khá nhiều thời gian, nhìn bốn bức ảnh của lớp mẫu giáo nhỡ xếp hàng ngang hai lượt mà vẫn không tìm thấy Tiểu Hổ, chỉ nhìn thấy Khanh Khanh.


Cô trong bức ảnh không giống khi anh gặp cô những lần trước, bộ quần áo rất quy củ, không phải là hai bím tóc như bình thường mà buộc cao sau lưng, trông già dặn hơn một chút, để lộ cái trán mịn màng. Đôi mắt vẫn đen nháy lấp lánh, nụ cười ngọt ngào, có hai lúm đồng tiền xinh xinh. Nhìn kỹ một chút thì thấy Tiểu Hổ đứng cạnh cô, nhút nhát nấp trong góc, miệng mút ngón tay, mắt không nhìn vào ống kính.


Anh muốn nhìn kỹ hơn một chút nhưng đầu bên kia đại sảnh vang lên tiếng hét của phụ nữ. Đám đông có chút hỗn loạn, mọi người đều chạy về phía cầu thang, nhưng lại nhanh chóng lùi lại. Phí Duật Minh cũng chạy theo vài bước, chen qua đám đông chật cứng, dừng lại ở chỗ trống trước cầu thang.


Khanh Khanh quay người, ngồi dưới đất nhặt sách, chốc chốc lại có phụ huynh chạy ra giúp, nhặt những cuốn sách bị văng tung tóe khắp nơi cho cô. Khanh Khanh mất mặt trước bao nhiêu người, ngượng ngùng không dám ngẩng mặt lên, chỉ gạt hai bím tóc xuống, gật đầu cảm ơn lia lịa rồi tiếp tục sắp xếp đống truyện tranh vừa bị rơi xuống đất.


Phí Duật Minh cúi người xuống, tiện tay nhặt một cuốn truyện rơi dưới chân mình, nhan đề rất bắt mắt – Cái bóng, bên cạnh cuốn sách là miếng vỏ chuối bị giẫm nát. Anh không khỏi chau mày, phán đoán lại khả năng của cô.


Anh đang chuẩn bị trả sách cho cô thì phía trên vang lên giọng nói của một người đàn ông. Anh ta gọi cô bằng một cái tên rất lạ “QinQin”. Khanh Khanh ngừng lại một chút rồi tăng

Từ khóa: 7788 em yêu anh,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mê Muội Vì Em

Gửi em, cô gái chẳng mấy may mắn trong con đường tình duyên…

Yêu nhau 11 năm rồi quyết chia tay tình đầu chỉ vì hai chữ trách nhiệm

Con gái còn trẻ còn lắm ước mơ

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc – Phần 2