Đọc truyện ma- Vùng đất vô hình - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt

Đọc truyện ma- Vùng đất vô hình (xem 2140)

Đọc truyện ma- Vùng đất vô hình

áng sợ hơn là quan cảm giác có ai đó đang đi theo mình, mình chạy nhanh nó cũng chạy nhanh, mình đi châm nó cũng đi chậm. Quan không dám quay đầu lại sợ bị nó bắt. Cũng may cho đến lúc quan đập cửa nhà trọ Phúc Bảo, nó cũng không làm gì quan cả. Chủ nhà trọ đang ngon giấc, tức giận chửi bậy một hồi mới ra mở cửa. Thấy quan trong tình trạng đó, lão há mồm không biết nói gì cho phải. Quan cũng mặc kệ, đẩy lão ra, tiến vào phòng trọ của đạo sĩ trẻ tuổi. Lúc quan định gõ cửa, thì y đã nói: “Quan lớn vào đi, cửa không khóa.” Quan cảm thấy y tài quá, không cần nhìn đã biết là quan đến. Quan bước vào, đạo sĩ đang ngồi xếp bằng trên giường. Quan vội tiến đến quỳ xuống hô lên : “Đạo trưởng xin ngài cứu ta.” Đạo sĩ trẻ sửng sốt, vội vàng đỡ quan ngồi lên giường : “Quan lớn yên tâm. Trừ ma là nghề của bần đạo. Gặp ác quỷ hại người bần đạo nhất định sẽ ra tay.” Rồi y lại rót cho quan một chén nước. Nước lạnh thôi mà quan thấy ngon vô cùng, làm một hơi hết cả chén, lại thòm thèm nhìn bình nước trên tay y. Y lại rót cho quan chén nữa, cười. “Quan lớn uống từ từ, nước còn nhiều.” Thế là quan vừa uống nước , vừa kể cho y nghe chuyện hồi tối, cả cơn ác mộng đáng sợ của quan nữa. Đạo sĩ trẻ nghe xong, nói với quan:”Quan lớn vẫn giữ cái áo giấy mà bần đạo đưa hồi trưa đấy chứ?” Quan nghe y hỏi, vội vàng mò trong ngực. Tấm áo giấy bị mồ hôi quan làm ướt mềm, dính cả vào ngực. Quan sợ nó rách , cẩn thận gỡ mãi mới ra, đưa cho đạo sĩ. Kỳ lạ thay tấm áo giấy , ướt thì ướt, nhưng phía trước có dấu hai bàn tay màu đen vẫn khô ráo. Quan nhìn thấy hai bàn tay đen thì sợ lắm. Lúc quan dán nó lên ngực làm gì có hai bàn tay thế này. Đạo sĩ đột nhiên đưa tấm áo giấy lên ngọn lửa, bắt đầu đốt. Quan tiếc lắm hỏi đạo sĩ: “Bảo bối hộ thân mà sao đạo trưởng lại đốt đi?” Đạo sĩ cười giảng giải: “Tấm áo giấy này cũng không phải là bảo bối gì mà chỉ là áo vàng mã bán đầy ngoài chợ. Quan lớn nếu thích có thể mua bao nhiêu cũng được.” Quan hỏi : “Vậy tại sao nó lại cứu cho bản quan một mạng?” Đạo sĩ trẻ cười nói: “Quan lớn đã bao giờ nghe câu: ‘đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy’ chưa?” Quan gật đầu. Đạo sĩ lại nói: “Con quỷ này bình thường chui lên giường quan đã quen, hôm nay quan mặc áo giấy nó sẽ không để ý. Áo giấy tuy chỉ là vật bình thường, nhưng là vật có thể thông âm dương. Lúc quỷ vô tình chạm lên người quan, áo giấy sẽ giúp ngài thấy được một số ý niệm của con quỷ.” Quan lại hỏi đạo sĩ trẻ: “Vậy nếu không mặc áo giấy, đêm nay bản quan nhất định sẽ bị nó ăn tim sao?” Đạo sĩ trẻ cười nịnh quan một câu làm quan sướng: “Bởi vì quan lớn thông minh, sau khi tỉnh dậy không gọi nó đến. Nếu quan gọi, một tấm chứ mười tấm áo giấy quan lớn cũng sẽ bị nó làm hại.” Quan hỏi: “Vậy tấm áo giấy này cũng không phải thần kỳ như bản quan nghĩ.” Đạo sĩ nói: “Một đêm nó cứu tính mạng quan lớn hai lần, quan lớn còn không thấy nó thần kỳ sao? ” Quan ngớ người ra. Đạo sĩ lại hỏi: “Lúc nãy quan lớn từ nhà đến đây có cảm giác thấy bị theo dõi hay không?” Quan vỗ đùi đánh đét một cái nói: “Quả nhiên là bản quan cảm giác đúng, bản quan cứ tưởng mình thần hồn nát thần tính.” Đạo sĩ trẻ giải thích: “Ác quỷ không phải chỉ hoạt động trong nhà. Ban đêm thỉnh thoảng chúng cũng ra đường. Sau khi quan lớn chạy, con quỷ biết liền. May thay quan mặc áo giấy mà ban đêm trên đường lại có rất nhiều âm hồn dã quỷ, quan lớn lẫn vào trong đám ma nên nó không tìm được quan lớn mà thôi.“ Quan nghe xong biết tài của đạo sĩ trẻ, bèn cầu khẩn : “Đạo trưởng tuổi trẻ tài cao. Bản quan mắt mù không thấy thái sơn, cầu đạo trưởng tha tội, đến nhà trừ quỷ, cứu cả nhà bản quan. Xong việc bản quan xin hậu tạ đạo trưởng.” Thấy đạo sĩ trẻ không nói gì, quan liền nhớ tới lần đầu gặp mặt, đạo sĩ trẻ có nói về lí do hắn không đến nhà quan. Quan liền vung nắm tay, nói: “Đạo trưởng, việc này xin yên tâm. Sáng mai bần đạo nhất đinh sẽ đuổi sạch đám đạo sĩ với hòa thượng ở nhà. Khi đó bản quan xin cung nghênh đạo trưởng. Mong đạo trưởng đừng từ chối.” Đạo sĩ trẻ nói: “Việc này đến mai lại nói. Bần đạo đoán ngày mai bọn họ sẽ tự đi khỏi nhà quan lớn thôi.” Quan lớn ngạc nhiên : “Làm sao đạo trưởng biết?” Đạo sĩ trẻ đáp: “Bởi vì đêm nay bọn họ sẽ chết mấy người.” Quan lớn nhớ tới cơn ác mộng hồi đêm, gật gù nói: “Một cái hòa thượng, một cái đạo sĩ trước sân nhà bản quan đêm nay nhất định sẽ không thoát.” Đạo sĩ trẻ buồn bã nói: “Bần đạo nghĩ bọn họ hiên tại đã chết rồi. Ác quỷ không tìm thấy quan lớn nhất định sẽ nổi điên, cho nên sẽ không tha một ai từng nằm trong kế hoạch cùa nó.” Quan thấy y không vui bèn an ủi: “Chuyện này cũng không liên quan đến đạo trưởng, là do bọn họ không biết tự lượng sức mình mà thôi.” Đạo sĩ trẻ đáp: “Bần đạo không buồn bởi vì bọn họ. Từ xưa đến nay, sinh nghề tử nghiệp, có gì đáng tiếc đâu. Bần đạo chỉ buồn ột thế hệ người trừ tà, đến bảo vệ tính mạng khỏi một con quỷ thường thường cũng không làm được. Sư phụ nói đúng, nghề trừ tà đã suy tàn rồi.”

Quan và đạo sĩ trẻ cùng nhau thức đến sáng. Đạo sĩ trẻ có vẻ suy tư, không muốn ngủ. Còn quan, quan làm sao ngủ được, đêm qua quan suýt toi mạng hai lần. Cho đến lúc ánh mặt trời buổi sáng xuyên qua cửa sổ, trong quán trọ khách đã thức dậy , trò chuyện vui đùa ầm ĩ, đạo sĩ trẻ mới nói: “Chúng ta đến nhà quan lớn thôi.” Quan lúc này đang gật gù, nghe thế giật mình nói: “Đi, đi thôi.” Đạo sĩ trẻ khoác chiếc gùi to mà quan thấy hôm nào lên vai, rồi cùng quan về nhà. Vừa về đến cửa, đã thấy lão quản gia chạy ra hô to: “Ông lớn về rồi, ông lớn về rồi.” Đoạn lão khóc lóc, kể lể với quan: “Đêm qua ông lớn chạy đi đâu cả đêm, sáng nay bà lớn không thấy, sai bọn con đi tìm từ mờ sáng. Ông lớn, quỷ của nhà mình lại giết hai người rồi. Xác bọn họ trông khiếp lắm.” Quan tức giận đá cho lão một cái, nói: “Ăn nói quàng xiên. Quỷ nào là quỷ của nhà mình?” Lão quản gia vội gật đầu: “Ông lớn nói chí phải.” Quan nghĩ nghĩ một lúc lại hỏi lão: “Đã báo cho nha môn có người chết chưa?” Lão quản gia nói: “Chưa ạ. Sáng giờ chúng con chỉ lo đi tìm ông lớn. Thêm nữa đám đạo sĩ hòa thượng rạng sáng cũng xách hành lí bỏ trốn hết làm người trong nhà cũng sợ, chả ai quan tâm đến việc báo nha môn cả. ” Quan nghe xong gật đầu quay lại nhìn đạo sĩ trẻ. Y nói : “Đi đến phòng ngủ của quan lớn.” Quan nghe thế xun xoe dẫn đường. Người nhà của quan có vẻ không ưa đạo sĩ, thấy quan dẫn theo một đạo sĩ trẻ tuổi thì chỉ chào quan làm quan khá xấu hổ. Đi qua sân vào phòng ngủ, quan nhìn thấy hai cái xác. Quan liền chui vào bụi cây bên cạnh nôn thốc nôn tháo. Gọi là xác xác cũng không chuẩn, một đống thịt nát thì đúng hơn. Nếu không có bộ quần áo rách trên người, quan cũng không nhận ra hai người là ai. Đến trước cửa phòng, quan thấy sợ, liền ngập ngừng đứng trước cửa, chờ đạo sĩ trẻ bước vào rồi mới vào theo. May mà đạo sĩ trẻ cũng không để ý đến quan, ánh mắt y đảo quanh trong phòng. Phải nói phòng ngủ của quan rộng và đẹp đẽ. Phu nhân của quan xuất thân từ hoàng tộc, về khoản hưởng thụ thì không cần phải nói. Đạo sĩ trẻ đột nhiên hỏi quan: “Quan lớn, từ lúc nhà xảy ra tai nạn, hàng đêm vẫn chỉ có ngài mơ thấy

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Ai cũng nói mình dại khi lấy anh nhưng 5 năm sau mình khiến mọi người sửng sốt

“Im mồm đi, cứ làm như mỗi mình cô chửa không bằng”

“chạy Mất Dép” Vì Bạn Gái Hotgirl… 5 Ngày Đánh Răng 1 Lần

Đêm nào chồng cũng mộng du, sợ anh bị ma nhập tôi đi theo

Có những mối quan hệ càng thân thiết lại càng dễ chia xa