g sự động kinh lạ lùng và khiếp đảm. Trong những ngày rực rỡ nhất của Hoàng Hoa với cái sắc đẹp tuyệt kỳ, thật ra chưa bao giờ tôi đã yêu nàng. Trong lệ ngoại lạ lùng về tình trạng tồn tại của tôi, những cảm tưởng của tôi không bao giờ phát sinh ra ở trái tim, và những ham mê của tôi luôn luôn do ở trí não mà ra. Qua những sắc trắng của hoàng hôn – ban trưa, trong những bóng chi chít của rừng – và tối lại giữa im lặng ở thư viện – nàng đã thâu qua mắt tôi, và tôi thấy nàng, – chẳng như Hoàng Hoa tươi sống mà là Hoàng Hoa trong mộng; chẳng như một hình thể ở trần gian, một hình thể bằng xương bằng thịt, mà như không tưởng của hình thế ấy; chẳng như một hình thể để cảm thán mà là để phân tích; chẳng như một đối tượng ái tình mà như đầu đề của sự trầm ngâm vừa khó hiểu và bất thường. Và bây giờ, – bây giờ tôi run rẩy trước nàng, tôi tái nhợt khi nàng đến gần; tuy nhiên trong than vãn khổ não cho tình trạng sa ngã đáng thương của nàng, tôi nhớ lại nàng đã yêu tôi lâu dài, và trong một lúc không may, tôi đã nói với nàng về việc lấy nhau. Sau cùng, ngày tân hôn của chúng tôi sắp đến, thì một buổi chiều mùa đông, – một trong những ngày bất trắc, nóng, yên lặng và trời mù, tôi ngồi trong phòng đọc sách, tưởng có một mình. – Nhưng ngước mắt lên, thấy Hoàng Hoa đứng thẳng trước mắt tôi. Có phải vì trí tưởng của tôi bị kích thích, – hay ảnh hưởng của không khí mù, – hay hoàng hôn chập chờn, – hay làn vải u ám phủ khắp người nàng, đã cho nàng một hình thể run rẩy và mơ hồ như thế? Tôi không thể nói được. Có lẽ nàng đã lớn ra từ khi mắc bệnh. Nàng không nói một lời; và tôi không nói gì hết. Một sự rùng rợn chạy khắp chân thân; một cảm giác lo sợ không chịu nổi dồn ép lấy tôi; một sự hiếu kỳ nung nấu thấm đượm tâm hồn; và ngã người ra trên ghế, tôi nín thở và không cử động, hai mắt dính chặt vào người nàng. Than ôi! Nàng đã gầy mòn quá chừng, không có một dấu vết gì của người cũ còn sống lại và ẩn trong nàng. Sau cùng, mắt tôi nồng nàn đặt lên mặt nàng. Trán cao, nhợt nhạt và thản nhiên lạ thường; tóc ngày trước đen xám phủ xuống trán một phần và in bóng hai màng tai sâu hóm, làn tóc bây giờ đen hơn lông quạ mà tính cách huyền hoặc phản lại với vẻ u sầu chiếm cứ mặt nàng. Hai con mắt hết vẻ sống tinh anh, hình như không có con ngươi, và vô tình tôi đưa mắt ngắm xuống đôi môi mỏng cứng để tránh cái nhìn trắng đục của nàng. Đôi môi hé mở ra và trong một cái cười ý nghĩa ghê gớm, những răng của Hoàng Hoa hiện dần ra trước mắt tôi. Thượng đế! Tôi không bao giờ nhìn đến, hay là nhìn, thì tôi phải chết! Một cánh cửa khép lại làm tôi giật mình, và ngước mắt lên, tôi thấy em tôi đã ra khỏi phòng. Nhưng gian phòng bị phá rối, con ma trắng ghê gớm của răng nàng không ra khỏi phòng và không muốn đi. Không một chấm đen trên mặt răng, – không một bóng ở men răng, – không có một đầu nhọn ở răng mà chỉ cái cười thoáng qua đủ in sâu vào trí nhớ tôi! Bây giờ thì tôi thấy rõ rệt hơn vừa rồi nhiều. – Những răng! – Những răng!- Chúng ở đấy, và – đây nữa, – và khắp cả, – thấy rõ, sờ được ở trước tôi; dài, nhỏ và trắng quá chừng, với đôi môi nhợt nhạt vòng quanh, giãn ra một cách ghê sợ chưa đời nào thấy. Đương lúc ấy thì cơn thịnh nộ mãnh liệt của tinh thần thác loạn đến, tôi không thể chống cự lại nổi, và chỉ nghĩ về những răng. Tôi cảm thấy ở chốn này một ham muốn điên cuồng. Tất cả đều chú trọng vào sự trầm tưởng duy nhất ấy. Những răng- chỉ những răng thôi- hiện ra trước mắt lý tưởng, và sự đặc hữu riêng tây ấy thành ra tinh túy của đời tinh thần tôi. Tôi nhìn chúng mỗi ngày. Tôi xoay trở chúng khắp chiều. Tôi tìm tòi tính cách của chúng. Tôi nhận xét những dấu vết riêng. Tôi trầm ngâm trước hình thể chúng. Tôi rùng mình khi cho chúng một năng lực cảm giác và tư tưởng trong tưởng tượng, và không có đôi môi, một thế lực biểu hiện luân lý. Người ta nói rất đúng rằng những bước đi của nàng Sa lệ là những cảm tưởng, tôi thì tin chắc rằng ở Hoàng Hoa, tất cả những răng đều là những ý nghĩ. Những ý nghĩ! à! Đấy là những tư tưởng hão huyền đã làm chìm đắm tôi! Những ý nghĩ! à! Bởi đây mà tôi đã khát vọng răng điên cuồng ghê gớm! Tôi thấy rằng chỉ chiếm được chúng thì tôi mới có thể yên ổn và gây dựng lý trí lại. Và tối đến trên người tôi, – và bóng tối dày đặc lại, rồi đi, – và một ngày khác hiện ra, – và những mù tối một đêm thứ hai nhóm lại chung quanh tôi, – và luôn luôn tôi ở trong căn phòng hiu quạnh này, – luôn luôn ngồi lặng, luôn luôn chìm đắm trong sự trầm ngâm, – và luôn luôn con ma răng giữ gìn sự ảnh hưởng ghê gớm đến điểm linh động quái lạ nhất, nó phất phơ qua ánh sáng và những bóng biến đổi trong phòng. Sau cùng, giữa những cơn mơ của tôi, một tiếng hét rùng rợn và hãi hùng vỡ lở, rồi ngừng, tiếp theo một tiếng nói bi khổ quá chừng, đứt đoạn bởi những giọng rên xiết đau đớn thê thảm. Tôi đứng dậy và, mở một cánh cửa thư viện, thấy ở trước phòng người đầy tớ giàn giụa nước mắt, nói với tôi rằng Hoàng Hoa không còn nữa. Nàng đã bị trúng phong ban sáng; và bây giờ, đến tối lại, địa huyệt đang đợi nàng, tất cả những đồ tang liệm đã sắp đặt xong. Trái tim đầy thống khổ và kinh sợ dồn ép, tôi oán hận đi đến phòng người chết nằm. – Gian phòng rộng rãi và sẩm tối, mỗi bước tôi đi đụng nhằm đồ liệm – những màn ở giường, người đầy tớ nói với tôi, đã phủ trên quan tài, và trong quan tài, hắn hạ giọng xuống, Hoàng Hoa nằm dài. Có ai đã hỏi tôi không muốn nhìn người chết? – Tôi chẳng thấy ai hé môi; tuy thế câu hỏi đã xong, và tiếng dội mấy lời cuối cùng còn kéo dài trong phòng. Không thể từ chối được, rồi với một cảm giác nghẹn thở, tôi lê mình đến một bên giường. Tôi nhẹ nhàng giở những màn sẫm lên; nhưng, khi thả rủ xuống trên vai, những màn sẫm chia cách tôi với cuộc đời bên ngoài, nhốt tôi vào tình trạng khăng khít với người chết. Không khí khắp phòng thoảng mùi chết; nhưng hơi đặc biệt của quan tài làm cho tôi khó chịu, và tôi tưởng tượng một mùi độc đã tự thây ma bốc lên. Tôi đổi hết đời để trốn thoát chạy xa sự ảnh hưởng nguy hại của cái chết lối này; để thở một lần nữa không khí thanh khiết của trời bất diệt. Nhưng tôi không còn sức mà động đậy, hai đầu gối lung lay, và tôi đã cắm rễ dưới đất, nhìn chăm cái xác cứng đờ nằm sóng sượt trong hòm mở toang. Trời ơi! Có thể thế ư? Trí não tôi đã đến cơn thác loạn rồi chăng? Hay là ngón tay người chết cử động trong vải trắng lấp phủ? Run rẩy với một nỗi lo sợ khó tả, tôi dần dần ngước mắt lên để nhìn mặt thây ma. Người nhà có để một dải bịt chung quanh miệng; nhưng mà không biết làm sao, tôi thấy đã lỏng sút. Đôi môi uốn cong thành một vẻ cười, và qua cái khung cảnh bi thảm ấy, những răng của Hoàng Hoa, trắng, sáng ngời, ghê gớm, còn nhìn tôi với một vẻ linh động dữ dội! Tôi giật chân tay ra khỏi giường, và không một lời, tôi phóng mình như một người điên ra khỏi gian phòng bí mật, rùng rợn đầy tử khí. Tôi lại thấy mình ở trong thư viện, ngồi một mình. Hình như tôi vừa ra khỏi một giấc mơ ghê gớm,


