Đọc truyện ma- LỜI NGUYỀN MỸ NHÂN - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt

Đọc truyện ma- LỜI NGUYỀN MỸ NHÂN (xem 2096)

Đọc truyện ma- LỜI NGUYỀN MỸ NHÂN

vàng tổn hại, ngay cả quần áo trên người mỹ nữ đều đã phai màu trở nên mơ hồ, nhưng điều thần kỳ là, cho dù bức hoạ đã bị loang lổ nhiều chỗ thì khuôn mặt cuả vị mĩ nhân trong tranh kia vẫn linh động hệt như thật, hơn nữa cặp mắt kia, sáng ngời hữu thần, giống như đang nhìn chằm chằm vào cô… Trong lòng cô tư nhiên cảm thấy chột dạ, vội vàng cụp mắt xuống, không dám tiếp tục nhìn thẳng mỹ nhân. Ánh mắt cô vừa nhìn xuống, liền thấy phía dưới bức hoạ có viết một ít chữ. Thiện động mỹ nhân từ, Tất thành mỹ nhân tộc, Hồng nhan dịch điêu tốt, Mệnh bất quá ba mươi. (dịch nghĩa: trời ban người có sắc đẹp đứng đầu đất nước hội tụ tất cả vẻ đẹp của đất trời nhưng hồng nhan lại bạc mệnh sống không đến được ba mươi) (ta chỉ dịch chung chung thôi, không chuẩn đâu nha!) Cô kinh ngạc nhìn thơ lại không giống thơ này, tổng cảm thấy có chút thấy lạ lạ, bởi vì, giữa những hàng chữ này, dường như đang cảnh cáo cái gì… Một đôi tay bỗng phút chốc từ sau phương thân đến, một phen chế trụ cổ tay cô. “Ai nói cô có thể vào đây?” Thanh âm lạnh lẽo khiến người ta như đóng băng lại ở bên tai cô vang lên, cô kinh hãi quay đầu, chỉ thấy Đông Phương Phong Hoa tuấn nhan phảng phất hàn khí, tức giận trừng mắt cô. Không có chút thâm tình ôn nhu như lúc trước, hắn hiện tại lành lạnh, một chút cũng không giống hắn… “Tôi…” lần đầu tiên bị hắn nhìn đến phát giận, cô sợ tới mức không biết nói sau. Hắn không nói hai lời, thẳng kéo cô ra gian nhà nhỏ nhỏ, hơn nữa còn dùng sức kéo giá sách trở lại như cũ. “A…” bị lôi kéo như điên, cô hô nhỏ một tiếng, thiếu chút nữa thì té nhào.gì ma “Cô làm cái gì mà đi vào đấy?” hắn trừng mắt nhìn cô, lành lạnh hỏi. “Thực xin lỗi, lão bản, tôi… tôi chỉ là nhìn thấy giữa giá sách có một khe hở nên mới có thể…” cô vội vàng giải thích. Sắc mặt hắn khẽ chuyển biến, tức giận xoay mình chuyển thành ngờ vực vô căn cứ, quay đầu nhìn thoáng qua giá sách. Giá sách muốn mở thì rất khó, bởi vì nó được khóa, mà chìa khóa lại ở trên người hắn, hắn lại chưa bao giờ từng mở ra, vậy sao lại có khả năng lộ ra một khe hở nhỏ như vậy? Chẳng lẽ, đây là thiên ý? Chính đồ bên trong, cụ thể ở đây là mỹ nhân đã triệu hồi hậu duệ của chính nàng, nàng cũng cùng hắn, chờ không kịp muốn chấm dứt hết tất cả sao? Hắn nghiêm nghị nhíu mi, ánh mắt lại di chuyển đến trên mặt của Triệu Mộ Hiền. “Thật sự thật có lỗi, nhưng anh yên tâm, tôi chỉ nhìn thoáng qua, cái gì cũng chưa chạm qua.” Thấy sắc mặt hắn vẫn không nguôi hờn giận, Triệu Mộ Hiền nhanh tiếp nói. “Quên đi, hoặc là, thời điểm đến…” hắn nhìn thẳng cô, khinh lẩm bẩm. “Cái gì?” cô ngẩn ngơ. Cái gì thời điểm đến? “Cô theo giúp ta về nhà đi!” hắn còn thật sự nói. “dát?” cô chấn động. giúp… giúp hắn về nhà? Ai dục uy nha! Không thể nào? Mới hôn cô, lại mang cô về nhà, như vậy tốc độ quá nhanh….. “Ta nghĩ nên giới thiệu với người làm về nhân viên mới nhận chức của ta, các cô ấy đều muốn gặp trợ lý đặc biệt của ta một lần.” Cô sửng sốt, mặt liền đỏ, ngây ngô cười. “Nga, nguyên lai là như vậy a…” “Bằng không cô tưởng cái gì?” hắn nhíu mày cười. “Không…không có a! tôi không nghĩ cái…” cô bật thốt vội la lên, nhưng lời nói vừa thốt ra, lại cảm thấy không thích hợp, vội vàng sữa chữa. “Không phải, tôi nói là, tôi cái gì cũng chưa tưởng…” Thấy cô không thể nói lên lời, hắn buồn cười, cốc vào đầu cô một cái. “a… cô thật là thú vị…” Tim cô đập dồn dập, một cỗ hỏa khí theo ngực chuyền đến thiêu nóng hai gò má. So với một cái hôn, đối với nữ nhân chỉ cần một cử chỉ tiếp xúc nho nhỏ liền không có sức chống cự, hơn nữa đối phương lại là một mĩ nam tử có chút địa vị trong lòng mình, thực dễ dàng rơi vào bẫy đi. Trời ơi, có thể hay không đừng kiểm tra cô? Khả năng kiềm chế của cô cũng chỉ là hữu hạn, rất mau sẽ không kìm chế … “Tôi…tôi đi uống ngụm nước.’ cô cúi đầu, liền ôm theo đôi má ửng đỏ nóng bỏng chạy ra khỏi phòng. Khóe miệng Đông Phương Phong Hoa giơ lên, khuôn mặt hiện lên ý cười. Hắn là khoái vây hoãn cô đi? Chỉ cần có được tâm của Triệu Mộ Hiền, như vậy có lẽ không cần đợi đến ba mươi chín thiên những khốn khổ của Đông Phương gia bọn họ hoàn toàn có thể tiêu trừ… Ngày giải phóng nào đó, cũng sắp đến rồi. Đông Phương gia nằm ở vùng ngoại thành xa xôi, là một biệt thự độc lập vô cùng to lớn. Xa xôi là vì phải đi xe hai tiếng đồng hồ mới đến nơi. Độc lập là vì xung quanh biệt thự hoàn toàn không có hàng xóm nào cả. Biệt thự tên là “Đông Phương cư”, thiết kế có mười phần trang nhã, tiến vào cánh cửa gỗ chế tác nặng nề. Đập vào mắt chính là một mảnh lâm viên trung thức, mà cũng chính là cùng một kiểu kiến trúc đồng nhất ở tòa nhà “Đông Phương”, ẩn hiện sau một rừng cây xanh mát, ánh đèn cung đình nhu hòa chiếu rọi, làm mọi thứ bên trong phòng làm lộ ra, càng tăng thêm vẻ phong nhã phi thường. Tuy rằng trong lòng đã chuẩn bị tinh thần, nhưng liếc thấy khối kiến trúc này dung hợp tất cả mọi thứ, làm Triệu Mộ Hiền sợ hãi than liên tục. Không hổ là kẻ có tiền a! So với cái “biệt thự” cũ rách của nhà cô thật không cùng đẳng cấp nha. Tiến vào một đạo huyền quan (ta nhờ anh google chỉ giáo thì biết cài này giống như kiểu đạo trường ý, không giải thích cặn kẽ được. thông cảm), cô lại thở đốc vì kinh ngạc, gian biệt thự này đúng là phảng phất mang hơi hướng của quan gia, lại thêm một đạo hành lang gấp khúc với những khung cửa sổ hình chữ nhật, vòng quanh một bể bơi nước trong xanh, thảm cỏ xanh mướt dẫn đến vườn trúc, mọi thứ hoàn toàn dung hợp sơn thủy của Đông Phương gia với cấu trúc hiện đại phương Tây. Cô đi theo sau Đông Phương Phong Hoa, nhìn nội thất tinh xảo bên trong không khỏi tán thưởng người thiết kế thật có nhiều sáng ý cho tòa nhà này. Đi qua hành lang gấp khúc, tiếp theo đi đến một khu nhà quý phái yên tĩnh khác của huyền quan, đột nhiên trong lòng cô có chút khẩn trương. Tuy Đông Phương Phong Hoa nói đó là một nơi đơn giản để mọi người trong gia đình ăn cơm, nhưng trong lòng cô tự nhiên lại phát sinh một cảm giác quái dị khác. Bởi vì, cô gọi điện thoại cho ba ba đại nhân báo cô không về nhà ăn bữa tối, muốn đưa lão bản về nhà, ra mắt người nhà lão bản một chút, lão ba cô liền nhanh hỏi một câu: “Thật là kỳ quái, trợ lý đặc biệt có nhất thiết phải gặp mặt người nhà lão bản hay không?” “Ách…đại khái sau khi gặp mặt, mọi thứ sau này có lẽ sẽ dễ dàng hơn…” đây là ý nghĩ của cô. “Tiểu Hiền, lão bản con sẽ không phải đối với ngươi có ý đồ khác chứ?” “Ba à, người đừng nói bừa, bộ dạng con có cái gì để cho người khác có ý đồ chứ?” cô cười khổ. “Đã biết, ba chỉ hi vọng con cẩn thận một chút, đừng buồn mệt mà trở nên ngây ngốc. khi tất yếu, nhớ bảo hộ chính mình.” Ba cô dặn dò. “Không có việc gì đâu ba…” cô nói xong liền cảm thấy hối hận. chính là, cô trấn an ba, nhưng lại không cách nào trấn an được lòng mình. Cô biết trong lòng mình đang sợ hãi cái gì, cô sợ chính mình đối với vị Đông Phương Phong Hoa này không hiểu biết nhiều lại ngây ngốc đối với hắn động tâm, trong tiềm thức của cô rõ ràng cảm thấy được cái gì không thích hợp. “Mộ Hiền, vào đi thôi!” Đông Phương Phong Hoa tiếp đón cô đến đại sảnh. “Vâng!” cô khẩu khí hấp tấp, đi theo phía sau hắn tiến vào. Đ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Người nhà

Vợ có bầu rồi chồng ơi

Nữ Hoàng Băng Giá (Kẻ Thống Trị)

Truyện Hay One Way Ticket Full Online

Để Em Cưa Anh Nhé