Ba và mẹ đã đi rồi, chỉ còn lại một mình Lài trên tấm phản với tấm thân đầy vết roi và trái tim đau thắt nghẹn. Nhị đi lấy vợ, anh không nhớ gì đến lời thề hẹn với mình sao? Cả đứa con của anh trong bụng, anh cũng không màng đến nữa. Trời ơi, sao mà đau khổ quá! Ba lại bắt cô phải lấy anh Sang nữa. Cô biết phải làm gì?
Lý, một lát nếu có ai gõ cửa thì có đừng mở nghe.
Đám cưới vừa xong, Nhị lẻn ngay vào phòng và khóa trái cửa lại. Bên ngoài tiệc vẫn chưa tan. Đám bạn cười ầm lên trêu anh sao non thế. Song, sự thật không phải như vậy. Cô dâu Lý đang rưng rưng nắm lấy tay anh.
– Anh đến gặp chị Lài à?
Gật đầu, Nhị bước đến mở tung cửa sổ. Dợm phóng mình đi rồi thế như vậy là bất nhân cùng Lý quá, anh quay lại nói như thể thanh minh.
– Tôi biết bỏ đi trong đêm tân hôn như thế này là không đúng. Nhưng tôi nóng ruột quá đã một tuần tôi không gặp Lài, Lý thông cảm.
– Em biết. – Lý đưa tay lau mắt – Tuy mang tiếng được cưới hỏi chính thức nhưng so với chị Lài trong anh, em chẳng là gì cả. Một mai anh cưới chị Lài về, em sẽ phải cô đơn, chịu cảnh một mình cô độc. Anh suốt ngày sẽ ở bên phòng chị Lài, không thèm dòm ngó đến phòng của em.
– Không có đâu. – Nhị lắc đầu – Lý đừng lo. Tôi đã hứa với má tôi rồi, sẽ rất công bằng. Lài một đêm, Lý một đêm. Bây giờ Lý cho tôi gặp Lài một chút nhe. Tôi trở về liền. Rồi tôi sẽ làm đúng nghĩa vụ một người chồng. Thật đó, Lý tin tôi đi.
Không tin cũng không được. Lý biết như vậy. Ai bảo cô yêu Nhị quá làm gì? Cha mẹ bạn bè ai cũng khuyên cô cả. Cảnh chồng chung khổ lắm. Đã biết trước sao vẫn làm con thiêu thân lao đầu vào?
– Tôi đi nhé? – Không thấy cô gật đầu, Nhị lên tiếng nhắc.
Lý giật mình ngước mắt lên. Cô nói :
– Anh Nhị hôn em một cái rồi đi.
– Hả? – Nhị như bị giật mình, anh đưa mắt nhìn xuống chiếc đồng hồ trên cườm tay thoái thoát – Trễ quá rồi, một lát về có được không?
– Cũng được. – Lý gật đầu nghe tim đau nhói. Nhị chống tay lên thành cửa nhảy ra ngoài.
Còn lại một mình, bỗng nhiên Lý nghe sờ sợ. Cô đứng dậy, đến bên khung cửa nhìn theo bóng Nhị. Màn trời trước mắt cô tối đen. Đưa tay lên môi, Lý linh cảm nụ hôn của mình chờ đợi sẽ không bao giờ có được. Nhị như cánh chim trời, có khi nào anh sẽ theo Lài bay biến đi không?
Bàn chân chưa chạm đất, Nhị lập tức chạy như bay đến mả ông Hội đồng. Tờ giấy hẹn của Lài như cục than hồng cháy bỏng trong túi áo anh từ trưa đến giờ. Khuya lắm rồi, liệu Lài có kiên nhẫn chờ anh nữa hay đã hờn dỗi bỏ về rồi. Đừng nghe Lài, hãy chờ anh đến, hãy nghe anh một lời giải thích.
Hôm đó, có một đêm dài ròng rã chờ em ở mả ông Hội đồng không được. Anh đã tìm mọi cách tiếp cận em. Nhưng lần nào anh cũng bị ba em dùng rựa dọa chém và đuổi về. Tội nghiệp em, không nghe anh giải thích chắc là hoang mang đau khổ lắm.
Hàng cây hai bên đường quất vào mặt thật đau, nhưng Nhị không còn cảm giác gì. Bàn chân anh lướt như bay trên đám bùn trơn trợt. Trời tối quá, khiến anh mấy lần vấp rễ cây suýt ngã rồi.
Ngôi nhà mồ đã hiện ra mờ mờ trước mặt. Tim Nhị như mọc cánh, lòng anh nôn nao nhung nhớ. Một tuần hơn không được hôn Lài rồi. Lài ơi, em có biết anh nhận lời cười Lý là vì tương lai của hai chúng ta không?
Anh đã nghĩ hết cách rồi. Ngoài cách ấy ra, không còn cách nào để chọn đâu. Em và anh đều là con một của gia đình, đâu thể bỏ nhà trốn đi làm kẻ bất hiếu được. Mẹ nhất định không cưới em. Nội lại đang bệnh ngặt, anh đành lòng nào để bà ra đi với tâm nguyện chưa tròn.
Mẹ cho anh cưới em với điều kiện anh phải cưới Lý về làm vợ. Bà không cần anh yêu thương Lý, chỉ cần anh làm cho cô ta sinh thật nhiều con để nối dõi tông đường. Lài ơi, hoàn cảnh khắc nghiệt quá, túng thế chúng ta phải tùng quyền thôi. Phải chia rẽ anh cùng một người con gái khác, anh biết em đau khổ lắm. Nhưng thà vậy mà được bên nhau còn hơn phải xa cách nhau trọn đời. Ba em lại gả em cho thằng Sang nữa, anh không thể bó gối đợi chờ để mất em đâu.
Đã đến ngôi nhà mồ. Nhị đưa tay tìm then cửa. Tim anh như thót lại khi sờ phải cái ống khóa to đùng. Lài không đến ư? Không! Anh không tin, cô đã hẹn rõ là sẽ chờ anh đến để gặp anh lần cuối kia mà.
Lần cuối! Sống lưng Nhị bỗng dưng lạnh toát. Mồ hôi tuôn thành dòng khắp thái dương. Trời ơi sao anh ngu ngốc quá. Lài bảo muốn gặp anh lần cuối là nghĩa gì… không lẽ…
Không! Đừng dại dột Lài ơi! Nhị bật khóc thành lời, bàn tay anh cuống quýt bên ổ khóa. Vô vọng thôi, Lài hay ai đã cố tình chọn một ổ khóa thật dầy, thật chắc.
Quẹt nước mắt, Nhị bám tay lên thành cửa leo vào. Tiếng đồn ông Hội đồng rất linh đã xô té mấy kẻ to gan gãy chân, giập mật rồi. Nhưng Nhị không còn sợ nữa, anh leo thoăn thoắt như một chú thạch sùng. Chẳng mấy chốc đã vào được bên trong.
– Lài ơi! – Nhị chạy như bay vào khu mộ, hy vọng sẽ nhìn thấy Lài đang trên ghế đá để chờ mình. – Lài ơi, em cứ hờn trách, cứ khóc hết nước mắt đi. Anh sẽ năn nỉ em đến sáng. Không, đến hết cả đời này.
– Lài! – Bước chân bỗng dừng lại giữa chừng. Nhị kêu lớn thất thanh trong kinh hoàng khủng khiếp – Không, điều ấy không thể xảy ra. Lài của anh không thể thắt cổ chết trong giữa khu mộ được.
Nhưng sự thật là sự thật rồi, Nhị không thể nào phủ nhận, cũng không thể nào làm khác được. Dù anh có quýnh quáng tháo Lài ra khỏi thòng lọng, dù anh có thổi nàng hàng trăm hàng ngàn nụ hơi nhân tạo, cố ôm cô vào lòng đến chết cô cũng không sống lại.
Lài đã chết thật rồi. Chết vì một sợi dây thòng lọng hồng được bện bằng khúc vải lụa hôm nào anh tặng cho Lài, bảo cô để dành may áo cưới. Trời ơi, đau đớn quá, Lài chết với mối hận tình, với nỗi đau ngờ rằng bị phụ bạc.
Lài ơi! Nhị nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên đôi mắt của Lài. Đôi mắt chắc đã khóc nhiều trong suốt tuần qua, trước khi đi đến quyết định cuối cùng này nên mới sưng húp thế này. Lài ơi, sao em không chờ anh tới. Có phải em hận anh lắm không? Nhẹ đặt Lài nằm tựa vào lòng mình, Nhị đưa tay vuốt lên mái tóc dài óng ả. Không, anh không tin Lài đã chết đâu, Lài chỉ ngủ thôi. Hãy xem kìa, Lài đẹp biết bao, cô đang hạnh phúc chờ anh tới. Không thì cô đâu vận bộ đồ trắng đẹp như thế này. Cô lại còn cười nữa. Hạnh phúc lắm phải không Lài, chúng mình sắp được bên nhau rồi. Cho anh hôn em một cái.
Đôi má Nhị tựa vào má Lài trìu mến. Nước mắt của anh trải dài trên mặt của Lài. Như cuồng dại, anh cúi hôn lên đôi môi Lài ngấu nghiến. Đôi môi lạnh ngắt giá băng, vô ý thức, nhưng Nhị lại thấy tuyệt vời ngây ngất hơn bao giờ hết. Để một nụ hôn, một nụ hôn… anh hết hôn rồi lại khóc, hết khóc rồi lại hôn… Bên ngoài tiếng sấm vang rền, trời lại đổ cơn mưa lớn. Tiếng cú nghe thê lương quá.
* * * * *
– Nhị ơi, nghe lời má, tỉnh lại đi, con Lài nó chết rồi.
– Trả lại Lài cho bác, Nhị ơi. Con ôm nó như vậy mã

