Đọc truyện ma - Cơn Sốt Mùa Xuân - coloawap.net - đọc truyện lúc nửa đêm - thế giới ma - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Đọc truyện ma - Cơn Sốt Mùa Xuân - coloawap.net - đọc truyện lúc nửa đêm - thế giới ma (xem 599)

Đọc truyện ma - Cơn Sốt Mùa Xuân - coloawap.net - đọc truyện lúc nửa đêm - thế giới ma

sương, xe cộ trên đường khá đông và chậm chạp.Chiếc xe buýt lao đến ngã tư nhưng đi luôn không ghé trạm. Bà cảm thấy cơn tức giận ập đến. Cả ngày nay bà đã căng thẳng đến đỉnh điểm. Vì không gọi điện thoại về, nên chắc chắn Gerald đã lỡ xe buýt. Chuyến xe kế tiếp còn cách 2 giờ nữa. Bà băng qua vườn đến sát hàng rào. Bà tự cảnh giác mình. Bà lại bấn lên rồi, Sarah, nhưng lại chẳng để ý gì đến lời cảnh giác.Joyce ngước lên:- Bà nên cột chắc cái cửa lại, sắp có bão đấy.- Ông Frank, nếu ông bận rộn, tôi có thể mời ông ăn tối đấy.- Vậy thì bà tốt quá. Tôi phải phi ra sạp hoa trên đường đã.Bây giờ thì ông ấy đang ở bàn ăn trong bếp, ăn ngấu nghiến chẳng nói chẳng rằng. Trời u ám bắt đầu sấm chớp, ông ấy ra cửa sổ.- Trời sẽ nổi giông ngay thôi – ông ta nhìn bà – Ông nhà nhỡ xe buýt phải không?- Chắc chắn vậy.Frank lại nhìn ra ngoài.- Thật tình tôi mong bão táp cho lớn vào, dù bão có thể làm tôi sạt nghiệp, nhưng chẳng có gì mầu nhiệm bằng bão.Một hồi còi xe hơi trên đường, nhắc nhở bà có lần Gerald đã quá giang xe từ thành phố về. Chiếc xe vụt qua. Nhìn đám mây bụi sau xe bà có cảm tưởng như tình trạng khẩn trương đang lơ lửng quanh ta. Bây giờ Joyce đang ba hoa, ngả người trên ghế. Từ khi biết nhau đến giờ, ông ta chưa bao giờ nói dông dài về thời tiết, rau quả, giá trứng như thế.Bà thấy ông ấy nói chẳng đâu vào đâu, không ý nghĩa bằng những câu bình phẩm thân mật, bộc trực. Bà bám theo từng câu mà hụt hơi để mong chúng chấm dứt. Sau cùng bà đành vòng ra sau ghế ông ta, cài nhẹ những ngón tay vào mớ tóc sau cổ ông:- Ông cần hớt tóc rồi, Frank.Ông bật ngồi thẳng dậy.- Tôi chẳng biết khi nào cần hớt tóc cho đến khi nó ngứa. Xin bà chút cà phê nữa được không?Bà rót đầy ly, ý thức rằng ông ấy đang nhìn mình chằm chằm.- Chuyện du ngoạn bằng xe ngựa tối qua tôi chẳng thể nào quên được – Bà nói.- Còn chuyện khác nữa tối qua chứ, bà không nhớ sao?- Nhớ chứ.- Xin bà bây giờ lại cho tôi làm chuyện đó cho cân xứng đi.- Không được.- Nếu tôi không hỏi mà cứ làm thì sao?- Tôi không thích vậy. Frank.Ông ấy xô ghế lùi ra sau làm sóng sánh cà phê ra đĩa.- Vậy thì bà cứ khêu gợi tôi để làm gì?- Ông có cái ý niệm khêu gợi ngộ đấy – Bà nổi nóng, và biết rằng bà nổi nóng với chính mình.Joyce xòe bàn tay dơ bẩn của mình trên bàn.- Sarah, bà có biết mình muốn gì không?Bà rớm nước mắt nhưng bà cố ngăn lại, bà thổn thức.- Tôi biết tôi muốn gì chứ.Joyce lắc đầu.- Ông ấy chinh phục được tâm hồn bà phải không, Sarah?Bà hất mạnh mặt lên trả lời:- Tâm hồn tôi, tôi làm chủ.Joyce vỗ tay xuống bàn:- Ô! Coi đàn bà sửng cồ kìa! Chuyện này có thể thiêu cháy đàn ông, nếu ông ta có sẵn cây cời lửa.Ông ấy liếm môi, dù Sarah có cứng cũng phải lui vài bước.- Tôi sẽ không dồn ép bà đâu, Sarah. Đừng sợ. Thời buổi bốc hốt của thanh niên ở tôi qua rồi. Tôi không ép mà cũng chẳng chạy, tôi cứ vững lập trường, đón nhận những gì đem đến cho tôi.Ông ta hất đầu về phía cửa sổ.- Đây chỉ là gió tạm ngớt thôi. Gió sẽ còn lớn hơn nữa.Bà nhìn những hạt mưa đầu tiên táp vào cửa kính.- Gerald sẽ ướt sũng mất thôi.- Mưa bão còn nhận chìm hắn chết đuối nữa ấy chứ – ông ta vừa nói vừa nhăn răng cười nham nhở. Cám ơn về bữa ăn tối.Xin trời hãy mưa đá, sấm, chớp, thổi tung mái nhà đi, quật ngã những ống khói, ống thông hơi. Tôi sẽ mò mẫm loạng quạng ra khỏi đống đổ nát đó, không bao giờ trở lại nữa. Khi một lão già có thể cười vào mặt bà khi định cắm sừng chồng. Chồng bà lại muốn vậy: tự chuốc lấy tình trạng này, thật xấu hổ. Sarah. Bà đi khắp nhà, chốt chắc các cửa sổ. Bà thích thú cài thêm vào đó những cái chổi.Buổi tối đến sớm, đồng lõa với mưa gió, những màn mưa giăng mắc che mờ những đèn trên đường cái, nước nhuốm màu vàng của bụi đất.Gió lùa vào ống khói, hắt những bụi mồ hóng xuống sàn phòng khách. Bà lấy báo cũ trải ra để hứng. Một cơn bão bất thường, chắc cũng mau ngớt thôi. Bà ra xem đồng hồ ở trên phòng. 10 phút nữa lại có chuyến xe buýt. Rồi có chuyện gì nữa đâu, ăn tối qua loa, một cuốn sách hấp dẫn rồi một giấc ngủ ngon. Cái lão già nông dân tinh quái thế mà đúng, nhà tiên tri cần đi hót tóc ấy.Các ngọn đèn điện nhấp nháy chực tắt rồi lại lóe lên. Cứ để cho đèn tắt ngấm đi, Sarah. Cái gì còn lại cho bà, bà có thể nhìn bằng ánh sáng đèn cầy. Bà xuống tầng hầm lấy đèn dầu lên, lấy chiếc đèn pin trong phòng đồ đạc dưới bếp. Khi bà trở lên phòng khách, một cơn gió nữa thổi bay những tờ báo như diều. Đèn điện lại chập chờn. Một tiếng động phía tiền phòng làm bà chú ý. Dường như tiếng chuông điện thoại bị mưa gió đánh bạt. Khi ra đến chỗ điện thoại, đồng hồ điểm giờ và xe buýt đã trễ 20 phút. Cái điện thoại trông có vẻ gì đó khiến bà tin là nó không còn liên lạc được. Nếu biết nó còn tốt thì càng căng thẳng nhức đầu. Ta chỉ tưởng tượng thôi, bà lẩm bẩm. Tất cả mọi sự xảy ra ngược với mong ước của bà. Thế rồi bà bực mình với mình, rồi lai giận lây đến Gerald. Anh đã sỉ nhục tôi, sỉ nhục chồng chất lên lãnh đạm.Bà nghe thấy nhưng tiếng thùm thụp ở trên lầu, ở phía ngoài nhà. Bà tắt đèn và áp mặt vào kính cửa sổ. Một cây thích lớn bị gió lung lay rồi thổi tróc gốc, một cành đập vào nhà. Trên đường bây giờ cũng chẳng còn ngọn đèn nào nhấp nháy. Mất điện. Rồi một đốm sáng hiện ra trước mắt bà, nó lớn dần, hơi lay động. Bà nghĩ đó là ánh đèn pin. Không biết anh Gerald có mang theo một cái hay không. Sau đó thì bà xác định được là chiếc đèn trên xe ngựa của Joyce, ông ấy đang về nhà.Khi bà bật công tắc. Đèn không sáng. Bà mò mẩm vào nhà, đèn đóm tắt hết. Dò từng bước, bà xuống tầng trệt. Một luồng không khí tạt vào phòng qua ống khói, ẩm ướt, nhạt nhẽo và khó chịu. Bà đốt đèn dầu, xách vào bếp. Qua cửa sổ nhà bếp, bà thấy cái đèn trên xe của Joyce nhấp nhô khi ông ấy dẫn ngựa vào chuồng. Mà chẳng thấy người, cũng chẳng thấy ngựa, bà chỉ thấy bóng đèn nhạt nhòa rồi mất hẳn. Khi ánh đèn của Joyce lại ló ra ở cửa, bà cầm đèn lên, đưa lên, hạ xuống như một lời chào. Lần này ông ta đi ra lới hàng rào. Bà mở hé cửa và giữ chắc để gió không thổi cửa mở tung ra.Joyce gọi vọng vào:- Bây giờ tôi không có giờ, Sarah, tôi có việc phải làm. Ông ấy chưa về phải không?- Chưa.- Điện thoại còn liên lạc được không?Bà gật đầu và ngoắc Joyce đến gần hơn.- Ông có thấy xe buýt chạy qua không?- Nó đến và đi thẳng. Bà đóng cửa chắc vào, nếu không đồ đạc trong nhà sẽ vỡ đổ hết đấy.Ông ấy đung đưa ngọn đèn và biến mất.Bà đặt đĩa đồ chiên cho Gerald vào tủ lạnh, để những thực phẩm hay hư vào ngăn lạnh. Bà vặn đồng hồ định giờ, đem các đĩa khác đi. Bà làm bất cứ việc gì hiện ra để được bận rộn, khỏi suy nghĩ. Bà lau sàn bếp. Cái đèn của Joyce, bên kia lối đi, lắc lư trên cái móc ở chuồng ngựa, rồi nhô lên, hụp xuống khi Joyce kiểm tra những khung chắn tăng cường.Sau cùng bà trở lại phòng khách. Bà ngồi một lúc lâu trong ghế của Gerald, nhìn những dòng khói bốc lên từ bóng đèn. Chẳng có lấy một con chó hay con mèo làm bạn với bà, chẳng có cái tượng sứ cười toe nhìn bà, chỉ có những cặp mắt lạnh lùng của vài tổ tiên, chính bà cũng chẳng nhớ là ai, nhìn bà nghiêm khắc từ những khung đồng. Thật không chịu nổi. Bà bật ra khỏi ghế, từ tiền phòng bà leo lên đầu đoạn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

Như Một Cơn Gió Lạ

Xem tử vi ngày 31/03/2017 Thứ Sáu của 12 cung hoàng đạo

Brown Eyes….Love

Thế giới này điên rồi