Đọc truyện ma- Chiếc áo diệu kì - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt

Đọc truyện ma- Chiếc áo diệu kì (xem 1122)

Đọc truyện ma- Chiếc áo diệu kì

bên, kết quả của lần tôi bị té võng. Tôi líu ríu bước tới.Thằng kia quay người đi trước.Đến một cây cầu tuột thật lớn, nó chạy nhanh về phía các bậc thang. Nhanh như sóc, nó trèo lên đỉnh dốc của cầu tuột. Tôi không biết làm gì khác hơn là đi theo nó. Hai đứa đứng bên nhau trên đỉnh cầu tuột. Thằng bé giống tôi đưa tay chỉ máng trượt và nhìn tôi như muốn rủ tôi cùng chơi.

Thiệt tình tôi không khoái cái vụ này cho lắm. Hồi nhỏ tôi từng chơi cầu tuột. Mông vừa chạm đất thì có một thằng khác tuột đằng sau tống hai bàn cẳng vào lưng như trời giáng làm tôi té sấp úp mặt xuống cát… Từ đó tôi không bao giờ tham gia cái trò này nữa. Thấy tôi chần chừ, thằng “tôi” lại cười toe toét và ngồi xuống bắt đầu tuột một mình. Vèo một cái nó đã xuống tới đất. Thay vì vòng lên bậc thang trở về đầu dốc, thằng nhỏ lại leo lên bằng con đường máng trượt. Lên tới nơi, nó quay mình lại và tiếp tục lần hai. Nhưng đến lần tuột thứ ba thì có chuyện xảy ra. Vừa tuột xuống lưng chừng máng tuột thì … một cây cột sắt bự chảng từ đâu ngã xuống ngay máng trượt đè thằng nhỏ kẹt cứng. Thằng nhỏ vùng vẫy la hét, tôi cũng hoảng hốt la lên. Vừa cất tiếng la thì… Trời ơi, tôi thấy chính mình đang bị đè kẹt cứng dưới cây cột sắt. Cây cột vừa lạnh vừa nặng, hai chân tôi tê cứng. Nhìn xung quanh cứ tối dần tối dần, tôi sợ quá vừa la làng vừa vùng vẫy. Tiếng la của tôi chìm mất trong không gian tối dần, chân tay tôi tê dại…

Tôi mở mắt ra, bên giường tôi là bà nội, má và cô Ba tôi đang đứng. Nội tôi đang dùng tay vỗ vỗ vào mặt tôi chan chát, miệng kêu liên tục: “ Dũng… Dũng… tỉnh chưa con? hả?”. Tôi trở mình ú ớ:

– Dạ, tỉnh rồi.

– Mô Phật! Mày ngủ mà làm gì la lối đạp giường ầm ĩ làm ai nấy hết hồn. Thôi ngồi dậy đi rửa mặt đi, cũng gần tới giờ cột bánh rồi.

Tôi uể oải ngồi dậy. Mọi chuyện trong mơ như một đoạn phim quay chậm cứ hiện ra mồn một trong đầu tôi. Tôi định kể cho nhà nghe… nhưng rồi lại sợ mọi người nói mình mộng mị nên thôi. Trời sáng rõ, cô tôi xách mấy xâu bánh ra nhà bếp chuẩn bị nấu. Đi ngang qua cây cột giữa, chợt cô cất tiếng thất thanh:

– Má! Lên đây coi nè!

Bà nội, rồi má tôi, rồi cả tôi và con An cũng đứng dậy chạy lên. Trước mắt tôi , một hình ảnh thật đáng sợ… Trên thân cột, ngay hàng kim buộc chỉ đỏ quấn ngang, một hình nhân cắt bằng giấy thủ công vàng cao khoảng một gang tay đang bị kẹp giữa một cây kim và thân cột. Trên thân hình nhân vẫn còn những chữ bùa ngoằn ngoèo, xoắn trôn ốc… Nhìn kỹ hơn, trên trán hình nhân còn có một chấm đỏ bầm bằng hạt đậu… Tôi điếng hồn. Trời đất ơi! Đây chính là hình nhân của tôi vẽ chơi mấy hôm trước, do bà nội kêu gấp quá nên tôi quăng vào hộc tủ bàn học rồi quên bẵng đi mất… Bây giờ tại sao nó lại ở đây?

Bà nội tôi lầm bầm:

_ Chắc nhà này bị người ta ếm rồi!

Tôi toan đưa tay lấy hình nhân thì má tôi phát vào đầu tôi một cái đánh”bốp”:

– Làm gì vậy? Không nên nghe chưa. Về cột bánh đi!

Tôi vừa xoa xoa cái sọ khỉ trọc lóc của mình vừa quay trở lại công việc của mình, trong đầu tôi rối nùi như một mớ bòng bong.

Đúng 8 giờ, ông thầy có mặt ở nhà tôi. Lần này, ông mặc đồ tây nên trông ông có vẻ trẻ hơn. May cho tôi hôm nay là ngày Chủ nhật nên tôi được ở nhà. Có lẽ đó cũng là duyên phần mà con người không đủ sức lý giải thấu. Thấy thầy vào đến cửa, tôi hét toáng lên:

– Ông thầy đến rồi nội ơi!

Bà nội lụm cụm đứng lên ra đón thầy:

– Thầy đến đúng giờ quá. Nhà có chuyện rồi thầy ơi!

Vừa nói nội tôi vừa đưa ông thầy vô thẳng cây cột giữa. Hình nhân bằng giấy vẫn nằm vắt vẻo giữa cây kim và thân cột. Trông nó oặt oẹo thấy thảm hại. Ông thầy bước đến nhìn, rồi tiện tay ông rút hình nhân ra ngắm nghía. Trông gương mặt ông lúc đó thật lạ. Cười mà không phải cười, dường như ông có vẻ ngạc nhiên thì phải. Thấy ông đứng săm soi ra chiều nghĩ ngợi. Nội tôi sốt ruột:

– Thầy ơi, có phải bị người ta ếm không thầy?

– Không phải đâu cô. Nhưng cái này ở đâu tới thì tôi không rõ lắm.

Lúc bấy giờ tôi toan vọt miệng trả lời rồi. Nhưng nhìn thấy có nội tôi nên đành im lặng ấm ức. Tôi thấy ông thầy nhìn nhìn tôi như muốn hỏi cái gì đó, nhưng rồi ông lại im lặng.

– Bây giờ làm sao thầy?

– À, không có gì đâu cô. Chỉ cần một ít bông trái để cúng là xong hà. – Vậy hả. Để tui ra chợ mua liền.

– Thôi được, cô để tôi đi. Vì tôi cần mua thêm chút đỉnh đồ làm phép. Cái này phải đích thân tôi đi mới được. À, mà chợ ở đâu vậy cô? – Cũng gần đây thôi. Nhưng thầy không biết đường đâu. Để tui kêu thằng Dũng đưa thầy đi.

Nghe tới đó, tôi khoái quá gật đầu cái rụp:

– Dạ để con đưa thầy đi ra chợ…

Hai người một lớn một nhỏ đi song song trên con hẻm lớn. Tre hai bên mọc uốn vào che mát cả con hẻm. Tự nhiên tôi liên tưởng đến giấc mơ trước đây… Chợt ông thầy lên tiếng:

– Con có thường hay đi chùa không?

Giống như gãi trúng chỗ ngứa, tôi hăm hở trả lời:

– Dạ, con đi chùa cũng hơn bốn năm rồi thầy. Chùa ở phía trên chợ một chút. Con đi chùa tụng toàn kinh Pháp Hoa không hà. Các sư cô khen con có duyên với Phật…

Tôi làm một tràng không ngớt, không hiểu sao nói chuyện với ông, tôi không có một chút ngại ngùng nào cả. Tôi thoáng thấy ông thầy tủm tỉm cười.

– Vậy con có bao giờ thấy người ta vẽ bùa làm phép trị bịnh chưa?

Lại gãi trúng chỗ ngứa. Tôi liền say sưa kể cho ông thầy nghe những chuyện tai nghe mắt thấy về ông thầy Hai chữa tà dạo trước. Thầy nghe có vẻ chăm chú. Không đợi tôi kể hết, ông thầy xen vào:

– Vậy về nhà con có bắt chước làm theo hôn?

– Dạ có, con cũng vẽ bậy bạ chơi thôi. Rồi con đốt hết trơn hà.

– Vậy còn cái này? – Ông thầy chợt móc túi đưa ra hình nhân giấy. Tôi thú nhận:

– Dạ… dạ .. cái này con vẽ hồi tuần trước nhưng con quên đốt…

– Bác cũng đoán là con vẽ…

– Sao thầy đoán được vậy thầy?

– Đây là bí mật. Con mà muốn biết phải tu lâu lắm…

– Tu sao hả thầy? Có phải tụng kinh rồi ăn chay lạy sám hối hôn thầy? Tôi rối rít hỏi dồn. Không trả lời tôi, ông thầy chợt nghiêm giọng hỏi:

– Con có muốn học phép giống như ông thầy mà con kể hôn? Sững sờ như trong mơ, tôi trả lời ngay không hề suy nghĩ:

– Dạ muốn, dạ muốn lắm.

– Nhưng con học để làm gì?

– Dạ… để con chữa bệnh cho người ta, rồi … mình bắt mấy con ma để nó không còn phá người khác nữa…

 

Tôi còn nói nhiều lắm. Nhưng thật tình đến bây giờ tôi không còn nhớ nổi mình đã nói những gì. Bởi lẽ, lúc ấy tâm trạng tôi cực kì hưng phấn… Ông thầy mỉm cười móc túi áo ra một tờ giấy và cây viết, hí hoáy ghi ghi chép chép gì đó rồi đưa tờ giấy cho tôi.

– Chủ nhật tuần sau, nếu con muốn gặp thầy ( lúc này ông ấy mới chịu xưng thầy với tôi) thì chịu khó đi theo hướng dẫn này. Lúc ấy mình sẽ nói chuyện nhiều hơn. Nhớ đừng cho nhà con biết, vì nếu biết nội con sẽ không cho đâu… Tôi cầm tờ giấy trong tay mà như cầm báu vật. Lòng tôi rộn rã tưng bừng như mở hội… Tìm đến được nhà thầy, tôi mỏi rụng cặp giò. Sáng Chủ nhật, l

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mùng 1 mẹ chồng bắt kiêng “chuyện ấy”, con dâu vẫn làm liều để rồi đúng lúc cao trào thì…

Yêu nhau 11 năm rồi quyết chia tay tình đầu chỉ vì hai chữ trách nhiệm

Con của chồng cô đó, khám cho kỹ vào nhé

Truyện Chết Rồi Tao Yêu Chồng Full

Chỉ một cuộc điện thoại tôi đã đẩy cả gia đình ra đường ở