Đọc truyện ma- Bố Em - Truyện Ma - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Đọc truyện ma- Bố Em (xem 2371)

Đọc truyện ma- Bố Em

cho lệnh thả lưới đánh cá.lúc đó 4h chiều.cả thuyền ai cũng nói bố em ngớ ngẩn.bố nói ngu cũng được ăn may rủi vậy xem có thật không.ai ngờ đánh mẻ nào nặng mẻ đấy.anh em hăng say thả lưới quên cơm ai cũng nghĩ cố kiếm them để về cho vợ con bát gạo.nhưng đời có mấy ai được toại nguyện 3h sáng trời nổi giông bão bất ngờ gió giật mạnh anh em thu vội lưới về.sợ song đánh mất lưới.rồi vào vội thu xếp để chạy bão nhưng bão to quá gió giật tàu ngiêng không thể bẻ bánh lái mà chạy được anh em hoang mang hoảng loạn hết bố em hét lên xem có cái gì nhẹ nổi được anh em buộc trước vào người áo phao phao bơi lồng sẵn hết vào.ông lái tàu tâm thần bấn loạn.không còn bình tĩnh nữa song ập vào phủ hết tàu như muốn nhấn chìm hết.nước biển cùng nước mưa táp vào mặt anh em như xát muối.bố em nhảy đến lái tàu một mình bố em đánh vật với bão mấy chú kia chuẩn bị tinh thần thấy tàu không vũng nữa là nhảy.bố cũng xác định lúc đó là chết.vưa lái bố vừa ỉa đùn ra quần (xin lỗi các thím ).cứ thế gió rít mua quật xỗi xả vào mặt hai tay bố em vẫn cầm chắc bánh lại.rồi ông nhớ đến cái xác vừa nãy.ông chỉ nói 1 câu.tôi không tin vào ma quỷ nhưng tôi hứa với anh.tôi và anh em còn mạng thì anh và các anh em khác sau này nếu tôi có gặp thì cũng về được đất mẹ. Bố nói thế rồi cắm đầu lái không biết thế nào sau đó 6h sáng mua bắt đầu nhẹ hạt bão dần tan .anh em ôm nhau khoc vì thoát chết.thuyền neo lại giữa biển.để nghỉ ngơi.mừng vì chưa phải ngồi nóc tủ ăn chuối (anh điệp nói ).buổi chiều cái xác song đánh dạt về đâu nay lại dạt vào thuyền bố em.anh nuôi nhìn thấy hét ầm lên.amnh điệp chạy ra thì nhận ra cái xác hồi trưa hôm qua.mặt mũi lại nghệt ra. Bố em nhìn thấy chỉ nói tôi đã hứa là tôi sẽ làm sau này có tội vạ gì thì tôi xin chịu hết đừng bắt anh em liên lụy vì tôi là được.nói xong bố em ôm áo mưa nhảy xuống biển ôm xác ông này lên.

Khi bố nhảy xuống biển ôm xác quấn tròn trong cái áo mưa thì cả thuyền ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc vì họ biết ai cũng biết cái luật ngàn đời của người đi biển.không hiểu tại sao bố em lại làm thế.tất cả đều là câu hỏi lớn. Nhưng thấy bố em quyết lên cũng không ai giảm hỏi nhiều.xong xuôi đâu đó bố mới lệnh cho cả tàu quay vào đất liền luôn.tối đó bố ngồi cùng mấy anh em trên boong tàu bố mới kể chuyên bố hứa với người ta ra sao.anh em ai cũng hiểu là có người bên kia giúp mình sống sót nên cũng đồng tình.khi thuyền cập bến thì cảnh tượng 2 bên bờ sông đập vào mắt bố.nhà cửa bị gió thổi tốc mái,cây đỏ rạp xuống tan hoang những nhà có người thân đi biển thì ra bờ sông ngóng từ sớm không biết chồng con mình thế nào.một số ông thoát được về kể lại nhà có người thân đi biển chưa về thì khóc ai oán.tàu bố em về thì ai cung mừng không mừng sao được khi trên biển có tới mười mấy người cha trụ cột của bao nhiêu gia đình. Khi anh em trên tàu đưa cái xác xuống ai cũng xúm vào nhìn nhưng không ai đoán được đó là ai.hàng xóm ven sông người cho cái chiếu.người cho bát cơm, que hương , quả trứng cúng người xấu số. Bố em lên hương quy xuống nói : tôi với ông coi như là cái duyên.tôi biết ông quá muộn nay cũng muốn ông có người thờ phụng nhưng không biết ông ở đâu mà đưa về cho tròn cái nghĩa. Nay ông sống khôn thác thiêng thì về báo cho tôi biết không thì xin phép ông tôi táng ông ở nghĩa địa quê tôi. Bố em nói xong thì sai người đi tìm thầy coi như là lo việc ma chay trả ông cái nghĩa cứu anh em. Các anh em khác đi lo hòm quần áo cắt anh nuôi ở lại bên cái xác để trông thì không biết sao mặt tái mét người run lập cập ai cũng nói anh ta trúng gió lên lấy cái chăn cho anh trùm tạm.cứ ngồi rên hừ…..h….ừ …rét …quá….lạnh….quá …. Đói….mặt mũi trắng bệch mắt thì dại đi chân tay thì co quắp lại với nhau.ai cũng thấy đấy là sự lạ.ông già nhà cạnh sông ra nhìn thây cảnh đấy ông nói.thằng này bị nhập rồi.làm bà con ở đấy người nọ kháo người kia cả làng chạy ra xem.một bà chạy xe đạp ra nghĩa địa gọi bố về lúc đó bố cùng mấy anh em khác đang đào mộ.bố vội vàng chạy về nhìn thấy anh nuôi bố biết là có chuyện bố nói mọi người tản ra để bố nói chuyện. Bố : cho tôi hỏi là anh nằm đây phải không đúng thì anh gật đầu. Anh nuôi : gật đầu. Bố : bà con lấy cho tôi xin ít rượu cơm và thức ăn. Mấy bà gần nhà chạy vội về lấy cơm cá khô,cá kho canh rau đủ cả mang ra mời ông ăn. Bố : anh ăn đi cho đỡ lạnh và đói rồi mình nói chuyện. Anh nuôi ngồi ăn vội vã nhìn thấy rất thương ông đói quá ăn nhiều, lại ăn miếng to nghẹn lên nghẹn xuống mấy lần cuối cùng cũng xong. Bố hỏi : sao anh bị chết thuyền gặp bão ah. Ông : không tôi bị người ta dìm chết. Bố : sao lại thế ???? Ông : tôi đang kéo lưới cùng mấy anh em lúc kéo thấy nặng lắm mãi mà không lên được nghĩ lưới mắc vào cái gì rồi lên tôi lặn xuống gỡ nhưng tới khi lặn xuông thì bị 1 bàn tay giữ lại tôi vùng vẫy mãi mà mấy anh em trên thuyền không ai biết đợi 1 lúc không thấy tôi ngoi lên anh em mới lặn xuống thì họ giấu tôi dưới đáy thuyền nên anh em không thấy. Bố : ông chết lâu chưa. Ông : được 2 tuần rồi. Bố :thế ông có biết người dìm ông là ai không. Ông : có lúc lịm dần đi tôi có ghe loáng thoáng thấy tiếng nói là tao chết vì thuyền tao bị bão ba năm trước nay có đứa thế mạng tao rồi nên tao sắp thoát được rồi. Bố : sao ông không dạt vào thuyền hay vào lưới để cho người ta vớt cho. Ông :tôi dạt vào thuyền tòan bị đánh dạt ra thôi.vì cái nghiệp đi biển không ai dám vớt họ vất cho nắm muối gạo rồi họ cho thuyển di chỗ khác.dạt hai lần vào lưới họ kéo lên gặp mình lại thả xuống lần thứ 2 thì họ cắt lưới luôn cho tới khi tôi gặp anh (bố em).anh mời tôi và các anh em khác uống rượu chúng tôi vui lắm.lùa cá vào lưới cho anh .sau đó bão tới và anh hứa sẽ vớt chúng tôi nếu anh gặp lên tôi và các anh em khác giúp anh . Bố : cười thế anh giúp bằng cách nào. Ông : tôi và các anh em khác đẩy thuyền.có 1 anh hoa tiêu nữa chỉ đường cho anh lái.(cái này bố em phải công nhận vì mưa bão táp vào mặt ông không mở mắt được nhưng vãn lái không biết sao tàu vẫn không va vào đá ngầm.) sau khi thuyền anh thoát bão tôi cũng không định làm phiền anh.nhưng các anh em dưới đo nói tôi cứ đến thử xem anh thế nào không ngờ anh dám nhảy xuống ôm tôi lên. Bố : tôi hứa là tôi làm mà.thế các anh em có nhắn gì không. Ông : không chỉ muốn xin ít muối gạo và tiền để về nhà thôi. Bố : được rồi anh yên tâm.thế nhà anh ở đâu để tôi đưa về Ông : tôi tên hổ ông tới làng vạn chài lạch trường hỏi ai cũng biết tôi. Bố : được rồi để mai tôi đưa anh về nhé. Ông : vâng tôi cảm ơn anh.nói xong ông xuất khỏi người anh nuôi.ngày mai bố em đưa ông về nhà ông và giúp nhà ông làm ma chay đoàng hoàng.sau đó bố mang tiền vàng muối gạo.và 1 thuyền bằng giấy to lắm ra ngoài biển để đốt bố cảm ơn anh em, mang tiền với thuyền ra cho họ về.từ đấy về sau bố khi tàu về gặp ai bố cũng vớt song loan tin xem nhà ai có người mất thì đến nhận không có ai nhận thì táng ngay nghĩa địa ở quê luôn.cho tới khi nhà em làm nhà mới trên nghĩa địa bị đột quỵ bố không lái nữa…… Mọi người nghe mẹ kể tới 3h sáng cả nhà đi ngủ để mai còn lo chuyện ông K nữa.8h sáng nhà em mới dậy vì hôm qua ngủ quá muộn.bắt đầu mẹ đi chợ mua

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hạ Vũ Ngã Rồi Thì Đứng Dậy

Nước Mắt Sao Bắc Cực

Khi ngồi ăn tối cùng nhau, tôi mới thấy bầu không khí kỳ dị này là từ bạn thân của người yêu mà ra

Sếp nữ muốn quan hệ đồng tính với tôi

Bao công sức lo toan cho em trai, giờ đây tôi bị “thỉnh cầu” ra khỏi nhà cho em dâu “dễ thở”