ao Đại Bàn rất ái ngại cho ông nên cô không lãng phí thời gian múa may, biểu diễn lễ gặp mặt kiểu quý tộc mà cô đã quên gần hết. Lập tức đi thẳng vào vấn đề đưa cho ông lão một tờ hợp đồng được soạn sẵn trên da thú. Cao Đại Bàn:“Ký tên ở góc dưới bên phải là được”. Sắc mặt Tremere vô cùng âm trầm:“Ý gì đây? Chẳng lẽ cô trở về là để ra điều kiện sao?” Cao Đại Bàn nhìn ông ta, sau đó nhanh nhẹn:“Ừ”. Tremere túm lấy tấm da thú, bàn tay run rẩy…..”.Như vậy, ít nhất cũng phải có quá trình đàm phán song phương chứ! Cô trực tiếp đưa hợp đồng soạn sẵn cho tôi là thế nào? Cô đang uy hiếp Huyết tộc?!” Cao Đại Bàn nghĩ nghĩ, mỉm cười gật đầu:“Đúng vậy”. “…… Cô!” Giây phút đó, mặt Trưởng lão Tremere xanh mét, chỉ thua lần cô lột quần áo ông ta trước mặt bàn dân thiên hạ thôi. “Con người đúng là lũ hèn hạ, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!” Khi đức ngài trưởng lão căm giận ký tên đã lầm bầm như vậy. Cao Đại Bàn cười tủm tỉm:“Nói bậy, bản tính người Địa Cầu chúng tôi vốn rất lương thiện”. Nhưng ai đã phái Vua nham hiểm Nhất tới làm thuyết khách, xếp đặt gian thương Giovanni làm father của tôi, lại để tôi sống bên kẻ xấu xa như Ventrue thời gian dài như vậy? Sức mạnh trải qua hun đúc sẽ càng cường đại. “Nhưng Trưởng lão Tremere à, ngài biết không,” Cao Đại Bàn tiếc nuối lắc đầu,“Trung quốc có một câu ngạn ngữ là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng…..”. Sau khi ký kết hiệp ước, đức ngài Tremere tỏ ra cực kỳ phẫn nộ vì bị vơ vét tài sản. Nhất bày tỏ kết quả đàm phán là sự thể hiện năng lực cá nhân, kết tinh cố gắng của người gây giống, không liên quan đến anh ta. Trong buổi phỏng vấn riêng, ngài Giovanni nhận xét với người mới vào nghề thì vậy cũng khá lắm rồi, nhưng kỳ thật điều khoản trong hợp đồng hoàn toàn có thể ác liệt hơn một chút…… Một quan viên giấu tên phát biểu, văn hóa Trung Quốc thật vĩ đại, ngạn ngữ Trung Quốc có độ khái quát cao, rất đáng để tộc ta học tập…… Cứ như vậy, toàn bộ đế đô hỗn loạn, từ đài phát thanh đến báo lá cải đều chộn rộn chờ mong nghi thức Ventrue thức tỉnh. Trải qua mấy năm chiến loạn, nhân dân Huyết tộc bắt đầu chờ mong một anh hùng sẽ xuất hiện, cứu vớt Huyết tộc đang suy sụp giữa nước sôi lửa bỏng! Kỳ thật, cho dù Ventrue có nhậm chức trở lại, anh ta có thể [ có muốn '> cứu vớt chúng sinh hay không vẫn còn phải bàn lại. Nhưng hi vọng le lói luôn khiến người ta chờ mong, dân chúng đã ký thác toàn bộ kỳ vọng vào kẻ còn đang say ngủ trong quan tài, chưa tạo ra được thành tích gì…… Có lẽ Hội trưởng lão cũng nhân cơ hội này để lấy lòng dân chúng, nghi thức tỉnh lại được xếp đặt hết sức long trọng! Thánh địa luôn luôn cấm người lạ, hôm nay lại đồng ý trao quyền phát sóng trực tiếp cho tổng cục truyền hình Sange! Nhân viên mặc đồ phòng hộ hối hả mắc camera, máy chiếu lập thể, tổ đạo diễn biên kịch thì vô cùng rối loạn…… Vô số dân chúng Huyết tộc cả phe địch lẫn phe ta ở trong nhà / quân doanh / trong quán bar nhỏ ngồi quanh TV chờ xem truyền hình trực tiếp…… Cao Đại Bàn rối bù sau chuyến đi dài lập tức bị tha đi cưỡng ép trang điểm làm tóc vào SPA, cuối cùng còn bị ép mặc một chiếc váy kiểu nữ thần màu trắng giá trị xa xỉ. Sau mấy lần nghe đạo diễn hô “cắt”, cuối cùng cũng nhớ kỹ vị trí đứng, lời thoại, hoàn thành cuộc diễn tập trước khi mặt trời lên. …………………… Mặc dù đã tập cả buổi nhưng khi mặt trời lên ánh sáng bao phủ khắp vùng đất, Cao Tiểu Tiểu mặc váy nữ thần bay bay trong gió, tay nâng cao hai đồng tiền bạc chính thức mở của Thánh địa, mấy vị nguyên lão trong hội trưởng lão vẫn kích động đến rơi nước mắt, giống như cặp mắt già nua vừa trông thấy hi vọng phục hưng của Huyết tộc…… Cao Đại Bàn không hiểu được sự kích động của bọn họ, lần thứ hai bước vào đây trong tiếng hò reo tán thưởng của mọi người, cảm giác của cô vẫn thế. Đây là một tòa phế tích mỹ lệ. Cô không phủ nhận vẻ đẹp và sự thần bí của nó nhưng vẫn không thay đổi được sự thật nó chỉ là một phế tích. Tử thủ toà nhà cũ kỹ tổ tiên để lại này thì có ích lợi gì đâu? Huyết tộc nên nhìn thẳng về phía trước. Cao Đại Bàn đứng trong góc yên lặng nhìn các quý tộc tiến hành những nghi thức dài dòng, tuyên truyền giảng giải, khấn vái om sòm, sau đó mở phần mộ Ventrue ra, thật lâu sau…… anh ta vẫn không tỉnh lại. Thời gian từ từ trôi qua, hội trưởng lão lực bất tòng tâm mới nghĩ tới bà xã của mục tiêu đang ở đây. Dù sao gọi chồng dậy vẫn là việc các mẹ các chị rành nhất, vì thế Tremere dùng ánh mắt ra hiệu cho Cao Đại Bàn qua thử. Cao Đại Bàn ngẩng đầu ưỡn ngực đi xuống bậc thang dưới ống kính máy quay dày đặc, tư thái tao nhã như đã định liệu trước, nhưng thật ra trong lòng cô hoàn toàn trống rỗng…… Làm sao cô biết cách đánh thức ma cà rồng hôn mê? Đây đâu phải là chuyện cổ tích mà hoàng tử chỉ cần hôn thì công chúa sẽ thoát khỏi lời nguyền trăm năm hay một nụ hôn của người đẹp có thể phá giải ma pháp độc ác nhất. Cao Đại Bàn đứng bên quan tài trong suốt của Ventrue chăm chú nhìn gương mặt nghiêng hoàn mỹ của anh ta một lúc lâu. Sau đó, cô rốt cuộc cũng mở miệng trong sự chờ đợi của mọi người…… “Tất cả mọi người đi ra ngoài”. Cô nói,“Đóng cửa thánh địa lại”. Mọi người nghi hoặc nhưng vẫn rời khỏi thánh địa…… Old không đồng tình, khẽ nhíu mày nói:“Cô muốn dùng máu giúp anh ta tỉnh lại sao?” Cao Đại Bàn gật gật đầu,“Tôi thà trông cậy vào bản năng của sinh vật còn hơn tin mấy cậu chuyện cổ tích đó, để gọi dã thú thức tỉnh thì thức ăn hữu ích hơn một nụ hôn rất nhiều”. Old:“Điểm ấy tôi đồng ý. Chỉ là nếu tỉnh lại trong tình trạng thú tính bộc phát thì hậu quả e là sẽ rất nghiêm trọng”. Đại Bàn:“Nói cũng đúng…… Vậy ông và Lilith ở lại đây đi”. Old :“Nếu cô mong tôi sẽ đánh nhau với Thánh Huyết tộc thì tôi xin nói trước là tôi chạy còn nhanh hơn cả hai người đấy “. Đại Bàn:“…..”. …………………… Kỳ thật Cao Đại Bàn đã quá lo xa, vì khi giọt máu từ ngón tay cô rơi xuống môi Ventrue, anh ta vẫn không có phản ứng gì. Đại Bàn:“Sao lại thế này? Lượng máu còn chưa đủ sao?” Old :“Có phải cô đã trở nên khó ăn rồi không?” Lilith:“Không đâu, mẹ thơm quá, cháu sắp không nhịn nổi nữa rồi ~” “Không nhịn được cũng phải nhịn = =!” Cao Đại Bàn cúi đầu nghi hoặc, cân nhắc nửa ngày,“Chẳng lẽ nhất định phải máu trên cổ hay máu trong tim mới có tác dụng?” Hai tay vịn vào cạnh quan tài, Cao Đại Bàn nghiêng nửa người vào trong muốn quan sát thật cẩn thận, đột nhiên lại bị nắm tay ôm eo! Kéo tuột vào trong quan tài! “Á á –! Anh…..”. “Này! Em không sao chứ!?” “Mẹ?!” Trong quan tài thủy tinh lấp lánh, Ventrue vòng tay ôm cô thật chặt, đầu lưỡi ướt át liếm lên làn môi khẽ nhếch vì kinh hoảng của cô…… Một nụ hôn còn vương mùi máu. “Người đẹp ngủ trong rừng phải bị hôn tỉnh mới đúng, đánh thức kiểu này keo kiệt quá nha ~” Giọng nói hoa lệ mang theo hơi thở mờ ám khẽ phất qua vành tai cô, Ventrue liếm môi cười khẽ:“Chào buổi sáng, cục cưng của anh ~” Cao Đại Bàn:“Anh n


