hật là một người đàn ông không biết an ủi. Nếu lúc này, người ngồi đây là Ventrue, ít nhất anh ta sẽ ôm cô thật chặt, nhẹ giọng dỗ dành, hôn lên nước mắt của cô, lừa cô rằng sẽ hết đau nhanh thôi. Mà Brujah rõ ràng là một kẻ không quen làm những việc này, chỉ biết im lặng ngồi cạnh cô, sau đó giữa những cơn đau sẽ đưa tay sờ sờ đầu cô…… Hình như muốn trấn an cổ vũ cô, lại giống như là đang xới tung tóc Đại Bàn. Nhưng bàn tay nắm chặt của hai người, dù thế nào cũng không buông ra. Chỉ có chiếc nhẫn của hai người, sau mỗi lần thống khổ nắm chặt sẽ lưu lại những vết mờ trên bàn tay nhau…… Ngoài lớp màn phòng hộ là bầu trời sao mênh mông vô tận, rõ ràng như có thể trực tiếp rơi xuống đỉnh đầu hai người. Một ngôi sao băng vụt qua, gần gũi tựa pháo hoa bùng nổ trước mắt, chói mắt, sáng lạng, lướt qua chỉ trong giây lát…… Quang cảnh như vậy khiến Cao Đại Bàn nhớ đến lần cùng Ventrue chen chúc trong phòng chứa đồ nhỏ hẹp, bên ngoài là trăm vạn truy binh và vũ trụ lúc sáng lúc tối, bên trong là anh và cô hôn nhau nồng nhiệt, tình nguyện bỏ mạng nơi chân trời góc bể…… “Brujah , Brujah …..”. Cô nhẹ giọng gọi anh ta. “Ừ”. Anh ta cúi đầu trả lời. “Tôi nghĩ, có lẽ tôi thật sự thích Ventrue “. Brujah hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh như băng,“Em muốn nói gì?” Cao Đại Bàn nằm ngửa trên mặt đất, nhìn bầu trời trên đỉnh đầu thì thào:“Kỳ thật trước kia, tôi luôn nghĩ có lẽ trong tiềm thức mình chỉ muốn tìm một người dựa dẫm ở thế giới xa lạ này, cho nên mới đón nhận Ventrue. Có lẽ tình yêu cũng không sâu sắc, có lẽ cũng không phải không thể đón nhận người khác. Có khi tôi cũng cho rằng, sao tôi lại ép mình đến hoàn cảnh quẫn bách như vậy, sao lại chống đối anh đến thế, sao phải bôn ba bỏ trốn? Nếu muốn tìm người để nương tựa, đổi người khác không phải là được rồi sao? Nhưng, sau khi thật sự tách khỏi anh ấy, tôi phát hiện dù là quý tộc nào khác, hay là anh. Rõ ràng đáng tin cậy hơn Ventrue đã thất thế, nhân phẩm cũng tốt hơn anh ấy…… Nhưng tôi chỉ cần Ventrue thôi ”. Cô cười khổ:“Đúng là tình cảm không thể nói lý…..”. Nụ cười vừa bất đắc dĩ lại có chút ngọt ngào này đọng lại trong mắt Brujah, giống như một hòn sỏi nhỏ, một mảnh băng vụn, chỉ để lại một vết thương bé xíu ở nơi mềm mại nhất, lại khiến người ta không ngừng đau đớn…… “Trên thế giới này không có gì là không thể thay đổi”. Brujah cúi đầu nói,“Chỉ là thời gian còn chưa đủ mà thôi…..”. Anh ta nói vô cùng kiên định, giống đang thuyết phục Tiểu Tiểu, lại giống như.. đang thuyết phục chính bản thân mình. “Trên tinh cầu này, người đầu tiên gặp em là tôi”. Brujah thì thào, dường như đang nhớ lại:“Người đàn ông đầu tiên hôn em là tôi, người đàn ông đầu tiên ôm em cũng là tôi…… Tôi là father của em, là người chồng hợp phát duy nhất. Ngay từ đầu, em đã được phán cho tôi …..”. Anh ta rũ mắt nhìn khuôn mặt cô,“Tôi rõ ràng có vô số cơ hội để có được em, nhưng chúng ta lại luôn bỏ lỡ nhau”. “Brujah, chúng ta bỏ lỡ nhau là vì nguyên nhân“. Cô nhìn anh ta nhẹ giọng nói. Trên thế giới này, có một số việc không thể miễn cưỡng. Anh ta cúi đầu hôn tay cô, và chiếc nhẫn trên ngón áp út,“Như vậy tôi sẽ tìm ra nó, sau đó tiêu diệt hoàn toàn”. Cô lắc đầu, rút tay về”.Anh vẫn không hiểu, đây không phải đánh giặc, chỉ cần tiêu diệt kẻ địch là đủ. Cũng không thể dùng sức mạnh chiếm lĩnh sau đó khắc dấu hiệu của mình lên là coi như thắng lợi”. Cô sờ sờ chiếc nhẫn trên tay,“Giống như hai chúng ta tuy rằng mang nhẫn kết hôn tinh xảo hơn, nhưng cũng không thể thay đổi được sự thật Ventrue mới là chồng tôi…..”. Brujah nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn anh ta từng cho là biểu trưng của sự chiếm hữu, hiện tại lại có vẻ yếu ớt mà buồn cười đến thế, yên lặng nắm tay thật chặt…… Thật lâu sau, anh ta đột nhiên vươn tay chậm rãi rút chiếc nhẫn kia ra khỏi tay cô, sau đó nhanh chóng tháo luôn chiếc nhẫn trên tay mình, cùng bỏ vào trong lòng bàn tay Cao Đại Bàn, nâng tay cô thản nhiên nói:“Em nói đúng, tôi thật sự không hiểu được em muốn gì. Nhưng em có thể có nói cho tôi biết, tôi có thể học lại từ đầu…… Về phần nhẫn, hiện tại có lẽ tôi còn chưa có tư cách đeo nó, nhưng tôi sẽ không bỏ qua. Một ngày nào đó, tôi sẽ để em cam tâm tình nguyện mang nó vào tay tôi, mà không phải là Ventrue “. Bàn tay anh ta siết lại, bao lấy tay cô. Sau đó dùng sức kéo cô đến gần, dịu dàng hôn cô…… “Nếu lần này có thể sống sót trở về, hai chúng ta hãy làm lại từ đầu”. …………………… Kỳ thật sâu trong vũ trụ không phải chỉ có một màu đen. Các ngôi sao, mây khói, vụ nổ, sao băng hoặc mây thiên thạch lấp lánh ánh lửa cùng hòa quyện chiếu sáng bóng tối, điều hòa nó trở thành một màu sắc lãng mạn mà nhu hòa như màu cà phê Mocha…… Nhưng vũ trụ này chưa bao giờ lãng mạn, cũng chưa bao giờ nhu hòa. Chỉ có báo thù và phản bội, tiếp diễn và diệt vong. Lúc này, tại một góc nào đó trong vũ trụ bao la, vô số binh lính đang bị giết hại, những chiến hạm đắt đỏ lần lượt rơi xuống. Chúng bị hủy diệt nhanh như vậy nhiều như vậy, từ xa nhìn lại giống như một cuộc chiến tàn khốc nhất…… Mà càng nhiều chiến hạm lại đang rút lui với vận tốc tối đa, chúng đông nghìn nghịt lướt qua, bối cảnh là những đồng bào bị đốt thành quả cầu lửa đau đớn rên rỉ, tựa như một bầy ong chạy trốn, che lấp hào quang của hằng tinh gần đó, biến vũ trụ thành màu cà phê sẫm lạnh lùng…… Dưới bóng của phi thuyền, vách tường trong phòng chỉ huy từng tràn ngập ánh sao lúc này lại tối tăm đến lạ thường. Cẩn tuân lễ nghi của quý tộc, Nosferatu cười lạnh đưa tay về hướng Brujah, tuyên cáo bắt đầu cuộc quyết đấu. Bốn phía tối đen, Cao Đại Bàn không thấy rõ động tác của bọn họ. Chỉ có hai thanh kiếm phản quang, thỉnh thoảng lại đổi vị trí va chạm trong bóng tối, tạo ra những đường cong và tia lửa hắt lên võng mạc của cô…… Theo lý thuyết, Nosferatu tuyệt đối đánh không lại Brujah. Nhưng lúc này, một kẻ không để ý đến bất cứ việc gì ôm quyết tâm liều chết báo thù, một người lại lo lắng cho quân đội tâm thần không yên, còn trúng loại thuốc khiến giác quan chậm chạp. Kết quả, khó mà nói trước. Cao Đại Bàn rất hi vọng Brujah chiến thắng, bởi vì cô muốn tiếp tục sống. Có lẽ còn vì câu nói “Tôi thật sự không biết làm sao, chúng ta hãy bắt đầu một lần nữa” đã khiến cô hơi xúc động…… Một con thuyền cuối cùng lướt qua bầu trời trên đầu bọn họ, vào khoảnh khắc ngôi sao rơi xuống, trong bụng Cao Đại Bàn truyền đến cơn đau kịch liệt nhất từ trước đến nay, cô thật sự không nhịn được nữa, rên rỉ ra tiếng…… Cùng lúc đó, trên đùi cũng ướt đẫm, nóng hổi…… Lại vỡ ối vào lúc này…… Cao Đại Bàn ôm bụng cau mày, khổ sở đến nói không nên lời. Mùi máu nhàn nhạt nhanh chóng bị khứu giác nhanh nhạy của Huyết tộc bắt giữ, hai người đang kịch chiến gần như đồng thời nhìn về phía cô! Cao Đại Bàn ngẩng đầu, trong giây phút tầm mắt giao nhau với Brujah, cô nhịn không được sợ hãi kêu lên !“Cẩn thận!

