u nhìn cô, không lên tiếng. Cao Đại Bàn hiểu được ý anh. Cô sớm nên nghĩ đến, nếu thoát được anh ta đã sớm chạy, còn chờ cô tới cứu sao? Những sợi tơ màu lam sẫm ẩn hiện trên hai bàn tay tái nhợt của Ventrue giống như những hoa văn phong ấn, mỏng manh như cánh ve lại không thể phá vỡ! Ngón tay Cao Đại Bàn vừa hơi dùng sức một chút nó đã cắt sâu vào da! Những giọt máu theo sợi tơ chảy xuống, thấm vào trong đất…… “Quá lãng phí …..”. Ventrue thấp giọng lẩm bẩm, ngồi xuống khẽ liếm ngón tay cô. Động tác nhu hòa tao nhã giống như đang thưởng thực bữa trà chiều, hoàn toàn không có vẻ lo lắng của kẻ đào vong. Cao Đại Bàn tức giận:“Hiện tại là giờ ăn cơm sao?! Anh không định chạy trốn à!” Động tác của Ventrue dừng lại, chậm rãi giương mắt nhìn cô:“Bây giờ, chúng ta làm sao để chạy trốn đây?” Cao Đại Bàn tạm dừng một chút, kéo kéo chân váy,“Ơ…… Bởi vì đột ngột có cơ hội tham dự buổi hành hình nên em cũng chưa chuẩn bị chu đáo lắm…… Kỳ thật hai loại cỏ này là em trồng để bản thân chạy trốn…… Em chỉ nghĩ, đầu tiên cứ làm những người khác tê liệt, sau đó cứu anh ra, sau đó hai người chúng ta chạy thoát…… Về phần chạy trốn như thế nào em vẫn chưa nghĩ kỹ, hơn nữa em cũng không ngờ anh lại bị còng không mở được….. Chẳng lẽ còng này không có chìa khóa sao?” Ventrue:“Còng này do ba vị trưởng lão khóa, chìa khóa dĩ nhiên là ở chỗ bọn họ”. Cao Đại Bàn xoay người, vẻ mặt dữ tợn túm áo trưởng lão Tremere đe dọa!“Biết điều thì giao chìa khóa ra cho bà!” Ventrue:“Khụ khụ! Rất thuần thục …..”. Trưởng lão Tremere lúc này ngoại trừ đôi mắt ra thì cơ thể hoàn toàn không động đậy được, nhưng vẫn cố gắng phấn đấu quăng một ánh mắt khinh bỉ cho đồng chí Đại Bàn…… Thổ phỉ Bàn xấu hổ muốn độn thổ! Ventrue bật cười ra tiếng:“Quên đi, cô bé ngốc…… Nếu vừa bị uy hiếp đã khuất phục ngay thì không phải Huyết tộc nữa rồi. Vấn đề này liên quan đến tôn nghiêm, cho dù phải trả giá bằng tánh mạng cũng sẽ không nhượng bộ. Quý tộc rất cứng đầu với những việc như vậy, nhất là mấy ông lão ngoan cố này. Thay vì lãng phí tinh lực với ông ta, không bằng lại đây để tôi hôn em một lát ~” Cao Đại Bàn buồn bực thả ngài trưởng lão ra, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định giở trò một phen. Cô không tìm được chìa khóa lại moi ra được một đống châu báu không biết có phải vừa nhận hối lộ hay không. Còn có bộ gương lược trang điểm nho nhỏ và kim chỉ, ghê tởm nhất là một đống khăn tay rua ren kiểu con gái…… Trưởng lão Tremere nhìn chằm chằm đống đồ dùng cá nhân của mình mà hai mắt đỏ ngầu! May mà Huyết tộc ngã xuống đất bốn phía đều đã cứng ngắc tê liệt nếu không phải e là nhịn cười đến cơ mặt run rẩy! Chỉ có đức ngài Ventrue xấu xa ngồi cạnh cười cực kỳ lớn tiếng…… “Thật sự không có…..”. Lục soát nửa ngày khiến ba vị trưởng lão gần như ở trần, Cao Đại Bàn rầu rĩ đứng lên, nhìn bó hoa cô dâu sắp cháy hết, khẽ nhíu mày,“Làm sao bây giờ, sắp cháy hết rồi…… Cứ tiếp tục như vậy, sau khi khói tan hết bọn họ sẽ khôi phục khả năng hành động. Nhưng nếu mở lớp màng phòng hộ của thánh địa ra có không khí lọt vào, bọn họ cũng sẽ phục hồi. Mà tay anh lại không cởi trói được…… Cho dù có thể rời khỏi thánh địa thì kế tiếp phải làm sao? Vừa rồi lúc em tới nhìn thấy bên ngoài có rất nhiều binh lính mà chúng ta chỉ có hai người…..”. Ventrue lẳng lặng nghe cô than thở, từ đầu đến cuối ánh mắt anh ta vẫn bình tĩnh giống như đã sớm biết kế hoạch của cô không chu toàn, biết đây chỉ là một hy vọng tồn tại trong giây lát. Cao Đại Bàn thật sự suy sụp. Thì ra làm anh hùng cứu người đẹp cũng không dễ dàng như vậy. Không phải ai cũng có thể làm ma vương cướp công chúa bỏ trốn. Mấy chuyện xấu như cướp ngục cần một kế hoạch cẩn mật, cần sự gan dạ sáng suốt hơn người, cần tố chất làm người xấu thật nổi trội, cùng với nhiệt tình phá hoại thật dồi dào! Chỉ dựa vào chút thủ đoạn trời cho của dân thành thì, dưới tình huống tin tức bế tắc không có ai giúp đỡ, muốn qua mặt đám Thánh Huyết tộc này mang một thân vương chạy thoát quả nhiên là quá ngây thơ rồi…… Cao Đại Bàn cúi đầu, ủ rũ quay lại bên cạnh Ventrue, mềm nhũn dựa vào lòng anh ta thì thào:“Thành thật xin lỗi…… Em thật là ngốc…..”. Giọng nói của Ventrue từ trên đỉnh đầu truyền đến,“Em muốn cứu tôi, với tôi mà nói thì đó đã là niềm vui lớn nhất rồi“. Cao Đại Bàn:“Sao em không thấy anh vui chỗ nào nhỉ…..”. Ventrue hôn lên tóc cô, giọng nói dịu dàng tiếp tục từ trên đỉnh đầu vọng xuống, Ventrue cười khẽ:“À…… Tôi thật sự rất vui — vui đến mức có thể làm như không thấy dấu vết trên cổ em ~” Đại Bàn bật dậy như điện giật! Theo bản năng nâng tay kéo kéo khăn che cổ!“Cái này, cái này là…..”. Ventrue mỉm cười, cắt ngang lời giải thích của cô, chỉ nhẹ giọng nói:“Lại đây hôn tôi”. Đối phương dùng biểu tình nghiêm trang nói những lời dụ dỗ như vậy, khiến Cao Đại Bàn đột nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng. Vội vàng nhìn quét quanh một vòng, ngượng ngùng đưa mặt lại, cô do dự ngửa đầu nhắm mắt khẽ chạm vào môi Ventrue…… Ventrue lẳng lặng tiếp nhận nụ hôn ngượng ngùng của cô, không đáp trả kiểu mưa rền gió dữ như ngày xưa chỉ ngoan ngoãn thưởng thức đến cuối cùng. Thẳng đến khi môi Tiểu Tiểu môi rời đi, mới khẽ cúi người hôn lên trán cô, nhẹ giọng nói:“Hiện tại tôi không thể ôm em, em tới ôm tôi một cái đi…..”. Cổ họng cô nghèn nghẹn, vươn tay ôm chặt lấy anh ta …… “Em sẽ chờ tôi chứ?” “Tuyệt đối không chờ”. “Tôi sẽ không ngủ lâu lắm đâu…… Chắc chắn là vậy”. “Dù vậy cũng không chờ”. “…..”. Ventrue cúi đầu nhẹ giọng dặn dò bên tai cô câu gì đó, cuối cùng cười nói:“Vậy em đến đánh thức tôi đi”. “Ưà”. Cao Đại Bàn ôm anh ta coi như đồng ý. ………………………… Buổi hành hình Thánh Huyết tộc tiền thân vương Ventrue de Leukocyte đã xảy ra một cuộc hỗn loạn ngoài ý mướn. Mọi người đều tê liệt, trưởng lão bị làm nhục trước mặt mọi người, người bị hành hình tự tắm rửa chui xuống đất ngủ, vợ yêu của thống soái toàn quân Brujah hôn nồng nhiệt với người đàn ông khác trước mặt mọi người…… Đồng chí Cao Đại Bàn, lần này đã phạm tất cả những tội không thể phạm. Trưởng lão Tremere hủy bỏ đặc quyền chống án trực tiếp của người gây giống lên hội trưởng lão, giao Cao Đại Bàn cho Brujah toàn quyền xử lý. Mà đồng chí Brujah là người mất mặt nhất trong sự kiện lần này. Cao Đại Bàn nhìn sắc mặt còn đen hơn cả tường thành của anh ta thì chẳng còn can đảm để nói chữ không nữa…… Hoa hoa cỏ cỏ bay vào sọt rác, vị quản gia thứ ba bị đuổi cổ, hành động bị theo dõi hai tư trên hai tư, cửa lớn khóa chặt, cửa sổ cũng khóa luôn, sách làm vườn bị dọn sạch, ban ngày cũng không cho phơi nắng, giường biến mất, buổi tối phải ngủ cùng nhau, hút máu không bao giờ dùng ống tiêm nữa…… Cao Đại Bàn cảm thấy điểm khác nhau giữa cô và tù phạm đại khái cũng chỉ có không cần đi vệ sinh trước mặt người khác thôi– tuy rằng thỉnh thoảng đi tắm cũng bị người nào đó xông vào quan sát. Cứ như vậy, cuộc sống cá chậu chim lồng buồn khổ diễn ra được nửa tháng, chim hoàng yến Cao Đại Bàn rốt cuộc cũng nghênh đón một vị khách không mời mà đến. Người này hành xử giống như đợt xông vào thành Ventrue lần trước, không kiêng nể đi thẳng đến phòng nhốt chim hoàng yến, không kiêng nể gì phá hỏng khóa cửa,

